CVH – Tập 3

TẬP III:  NHẬT KÝ XUẤT HỒN

Xin chào

November 22, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Sau 8 tháng vắng mặt trên blog, tui đã trở lại và trong những ngày sắp tới sẽ post lên những bài viết về cuộc sống hiện tại của tui  ….  đời đạo lại tiếp tục chung hành …

Thầy tui liễu đạo

November 30, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ngày mùng 5 tháng 8 nam Kỷ Sửu tức là ngày 23 tháng 9 năm 2009 ông Thầy tui đã liễu đạo vào lúc 20 giờ 50 tại Montreal, Canada .

Cửa ải đầu tiên

November 30, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Sau khi đi đưa đám Thầy tui về . Mấy tháng sau thì tui bèn ngồi thiền nguyện niệm xuất hồn lên chổ Thầy tui ngự trên Thiên đàng coi ra sao .  Ðịnh bụng đi về sẽ vẽ lại nơi đó cho các bạn của tui xem cho biết .

Ðêm qua là đêm đầu tiên tui đi .  Ðến nơi tui thấy 9 ông rồng giữ cửa không vô được tui đành trở lại bản thể .

Sáng dậy tui ngẩm nghỉ chưa biết vẽ 9 ông rồng ra sao vì chưa nhìn kỷ chi tiết  nên chép lại chuyến xuất hồn đi của tui trước .

Tối hôm nay tui đi tiếp, nhiều khi muốn đến đãnh lễ ông Thầy tui thì cũng phải trải qua thử thách mới được .  Chờ xem …

Ðêm thứ nhì

December 1, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Bây giờ tui mới hiểu rõ cái câu ông Thầy tui nói :”đêm đêm xuất hồn lên đảnh lễ Phật” . Từ lúc mới tu cho tới trước khi ông Thầy tui liễu đạo, tui không có bao giờ nghỉ tới xuất hồn cho dù tui tu theo pháp “xuất hồn” .  Tui luôn luôn nghỉ rằng ở dưới thế gian này mình còn chưa biết mình, đi đâu lên Trời làm gì ? Vã lại nếu có đi thì cũng như đi du lịch, coi cảnh này cảnh kia. Cái mà mình cần nhất là làm sao mình hết khổ, mình biết giãi được nghiệp tâm của mình mới đem lại ích lợi .

Lúc chết hồn trước sao cũng phải xuất lúc đó mình ở chổ nào thì mình chuyên chú vô chổ đó, chứ bây giờ mình ở đây mà nghỉ chổ khác hóa ra mình đứng núi này trông núi nọ sao ? Ðánh mất hiện tại thì đâu có thể gọi là đạt đạo .

Tui còn nhớ một câu hổng biết có phải của ông Thầy tui nói không ? đó là:  ”xuất hồn đâu phải đạt pháp đâu, chơn lý nằm trong quả địa cầu” .

Như quá trình tui đã kể, con đường của tui đi nhằm vào tìm hiểu mình và làm sao để tự sửa chửa cho ngay ngắn, tròn đầy .  Trong pháp thiền mà tui hành theo mấy chục năm nay thì muốn biết mình xuất hồn chưa hay là chỉ xuất vía thì cái khác biệt nằm ở chổ khi xuất hồn thì hồn có thể quay lại nhìn bản thể đang ngồi đó rồi mới xuất đi lên cõi Trên học đạo .

Nhìn lại mình ngồi đó gồ ghề xấu xí là đã minh tâm kiến tánh thì chuyện xuất hồn di học đạo ở cõi khác không khó . Quan niệm của tui đơn giản  là biết và làm chủ được mình (tiểu thiên địa) rồi thì đã đến lúc xuất hồn đi học đạo ở ngoài Ðại Thiên địa .

Trở lại chuyện xuất hồn đêm hôm qua của tui .  Ðến giờ thiền tui ngồi ngay ngắn, làm xong đủ những động tác cần thiết thì tui nguyện niệm “xuất hồn lên cõi Phật học đạo”,  ý muốn đãnh lễ ông Thầy tui .  Vưà nói xong tui thấy mình đang bay trên không trung, và nhìn thấy nhiều Tiên Ông, Tiên bà cỡi mây bay về một hướng . Ðang mừng thầm là ta đang đi đây .. thì tự nhiên hồi lại bản thể rồi ngủ gà ngủ gục .  Biết mình đang mệt và buồn ngủ không đủ minh mẩn và điện lực để tiếp tục du hành cho nên tui xã thiền dặn mình mai ta lại đi .

Tui còn nhớ ngày xưa Thầy Tổ của tui cũng phải đi nhiều lần mập mờ như vậy. Sau quen rồi thì ra vô dễ dãi theo ý muốn .

Bức tranh kỳ diệu

December 1, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Từ lúc tui vẽ xong bức tranh “chân dung : Lửa Tâm – Inner Light – Lumiere Interieure”,  tui cảm thấy như mình đã hoàn tất hành trình nhìn được bản lai diện mục , tự giải mọi tăm tối bằng vào lửa tâm của chính mình và để cho ánh quang của nội tâm được bừng sáng lộ trên nét mặt một sự an định tuyệt vời .

Từng nét vẽ đã nói lên được sự dầy công của hành giả đã gọt rửa, tẩy trừ mọi nghiệp tâm của một kiếp người .
Khi buông cọ xuống nền đen tui có cảm tưởng như bão bùng khóc liệt của tâm đang oà vở, ào ạt tấn công chính mình, càng tô cho đều, chỉnh lại những chổ khuyết, tui thấy từ từ mọi trược ô rụng rời, tan biến vô hư không và còn lại trên bức tranh một khuôn mặt thanh tịnh như như, không một vướng bận nào .

Mời bạn đọc chiêm ngưỡng bức tranh kỳ diệu …

Ý Chí

December 2, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Ông Thầy tui thường nói tu bằng ý, bằng chí, xuất hồn cũng bằng ý chí, muốn là xuất được và muốn đi tới đâu là phải đi tới đó .

Sau khi tui chịu xuất hồn rồi thì tui mới thắm thía câu nói trên . Xuất hồn cũng như muốn đi du lịch, mình phải chuẩn bị tư tưởng, mình phải chuẩn bị tiền bạc, mình phải tìm vé, mua rồi sửa soạn hành lý, rồi lên đường .  Mọi việc đều phải có sự cố gắng thực hiện cho bằng được thì xuất hồn cũng vậy thôi .  Lúc đầu tiên đi cũng bở ngở, tới chổ lạ cũng phải xoay sở, cũng hơi lạng quạng nhưng đi quen rồi thì sẽ thông thái .  Có lúc đến đó rồi không biết đi đâu chơi, mình tới khu mới rồi sẽ có người đến chỉ dẫn cho mình, hay là mình hỏi thăm . Ở dưới thế gian còn vậy huống gì lên Thiên Ðàng . Nhất là trên đó ai cũng mong mình lên chơi mà mình cứ thích ta bà dưới thế gian này, lặn ngụp trong bể khổ .

Tại sao tui nói:  ”Sau khi tui chịu xuất hồn”,  nghe thấy chảnh quá phải không ? Người ta cầu được xuất hồn đi đây đi đó, mình thì nói giống như được năn nỉ bây giờ mới chịu .  Không phải vậy đâu ! Cầu lại không được , cầu là vọng cầu, đã động thì làm gì lên được thiên đàng, một nơi thanh tịnh vô cùng !?

Mình cầu sửa tâm sửa tánh thì được, vì mình đem cái tịnh để hóa giãi cái động, mình đem cái sáng đánh tan bóng tối .  Lo chăm hẳm kiến tánh mình, giữ nhà không để xâm lăng bởi những điều xấu thì lấy đâu ra thì giờ mà tơ tưởng tới chuyện thiên đàng, mà rồi mỗi lần sửa được mình hay thấy được mình hư quá thì đã hạnh phúc như đang ở trên Thiên Ðàng rồi hơi đâu mà vọng với cầu .

Cởi bỏ hết những nghiệp tâm lẫn thân mình nhẹ nhàng  thì lúc đó mình  xuất hồn đi học đạo mới vô . Cái bát (chén) của mình lúc nào cũng đầy ấp thì làm sao đổ thêm vô được ?

Cho nên đến lúc chịu xuất hồn là lúc đó mình biết đã đến giờ dùng ý chí xuất ra khỏi bản thể để đi .

Cũng như tui đã nói bên trên, lúc mới đi sẽ bỡ ngỡ, nhiều khi đang đi thì vô cớ về lại bản thể. Có đêm đi, có đêm không vì lúc đó mình chưa duy trì được ý chí thường xuyên mà lý do tại sao thì vô cùng, nói sao hết, mỗi người mỗi khác .

Ðêm hôm qua tui nhất định đi đãnh lễ ông Thầy tui, thì tui được gặp rồi, chẳng thấy hình bóng của ổng giống dưới thế gian này mà chỉ thấy một khối hào quang chói cả mắt nhìn không ra, tưởng chắc lúc đó mình sẽ rào rạt yêu thương tay bắt mặt mừng. Ai nhè đâu nó không có động đậy gì ráo .  Ðược ban cho một chum nước trong, mà chum bằng bạc. Trong ý nghĩ kỳ sau sẽ phải được uống chum bằng vàng, bằng ngọc cơ …  ).  Lòng tham cũng còn lai rai .

Uống nước vô ý tưởng chắc phải ngọt lắm hay là thơm tho như nghe kể nhưng mà mới khởi chủ ý, đinh ninh như vậy thì uống vô cũng như mình uống nước lọc dưới trần gian . Bởi  vậy trên Thiên đình hể động là tiêu .

Tam Liều

December 3, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Hồi khóa học 2 ở Vĩ Kiên ông Thầy tui có để ba ngón tay lên đầu và trán của tụi tui để ban Tam Liều .

Ðêm hôm qua khi xuất hồn đãnh lễ ông Thầy tui thì kỳ này tui thấy ổng rõ hơn, mà trẻ hơn nhiều lắm !  ông Thầy tui nói

-”Ðể tao dẫn mày đi chơi”

Tui quen thói xưng hô hồi ổng còn sống là Ba, nên tui vâng dạ Ba thì ổng nói :

-”Tao với mày là bạn từ lâu rồi, Ba cái gì” ?

Nói xong ổng đi trước, tui cũng sát cánh .  Ðến một nơi có lâu đài bằng pha lê thì tui hỏi :

-”Mình vô đây hả Ba” (cũng không đổi được lối xưng hô)

Ổng lắc đầu rồi nói :

– “Không cần, tao xin phép rồi, mình đi ra phía sau” .

Khi vòng ra sau thì tui thấy một cái hồ lớn nước trong vắt lúc đó tui mới hỏi :

– “Tới hồ này làm gì vậy Ba” ?

Thầy tui chỉ hồ rồi nói :

– “Hồ này gọi là Hồ Thanh Tâm, mày xuống dưới tắm đi, gọt rửa trần tâm của mày rồi tao đưa mày đi tiếp” .

Nghe Thầy nói vậy xong, tui bèn nhào xuống hồ vừa tắm, vừa uống nước cho đầy bụng .  Một lúc sau Thầy tui kêu lên :

– “Thôi đủ rồi, mình lên đường .  Kỳ này tao đưa mày đi đãnh lễ Quan Âm Ðại Sĩ” .

Trong lúc tui đi như vậy thì tui mới ngẫm nghỉ , tại sao mấy chổ mình đi này hình như mình đã có đọc ở đâu đây, chẳng nhẽ mỗi lần xuất hồn lên được Thiên Ðàng là phải qua những giai đoạn này ??

Làm như ổng hiểu ý tui nên nói :

-“Những gì mày thấy ở đây, thật hư lẫn lộn, có thể là từ trong trí tưởng tượng của mày, cũng có thể từ những gì mày đã đọc qua sách vở nhưng mà trên cõi này thiên biến vạn hóa cho nên mày phải thanh tịnh mày mới không bị gạt. Tao có nói với mày hồi trước là trên Thiên Ðàng nếu mày không niệm Phật thì cũng bị tụi nó gạt như thường .  Mày cứ làm như hồi tao dạy mày tiếp điển đi, tao cũng dẫn dắt mày đi từ cãnh này đến cãnh kia, từ giai đoạn này đến giai đoạn kia .  Mày đi một thời gian với tao rồi mày sẽ hiểu ” .

Lúc đó tui nhìn quanh thì đang ở trong rừng trúc .  Trong lòng tui nói cái cãnh này ai cũng biết rồi đâu có gì đặc biệt đâu nhưng mà cũng không thắc mắc thêm và an tâm theo Thầy .

Ðến một chổ ít tre trúc thì tui nhìn thấy Phật Bà đang ngồi trên toà sen cũng lại có cành dương liễu nơi tay như được biết, tánh ý tui lúc đó hơi chán vì không có gì lạ .

Phật Bà gạp tui thì phe phẫy cành dương liễu phất lên đầu tui một cái xong ban cho tui 3 hột sen biễu tui ăn . Ý biết đây là ban Tam Liều nhưng mà cũng không có ý nghĩ hỏi Tam Liều là gì vì có lẽ tui thất vọng không được nhìn thấy những gì khác lạ hơn cái gì tui biết .

Chỉ trong sát na, tui lại thấy đi với ông Thầy tui vô một cái cổng, qua khõi cổng thì thấy tối đen như mực, trong lòng tui nói :

– Ủa ? sao ở Thiên đàng mà có chỗ tối tăm ?

Trong chổ tối tăm đó tự nhiên tui thấy ba căn nhà sáng ???!!

Sau đó tui cảm thấy mệt nên hồi về bản thể .

Bài Học

December 3, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Tánh tui từ trước không tin những gì mình thấy hay đam mê một cái gì quá đáng,  cho nên bài học rút rĩa ra từ chuyến xuất hồn đêm qua là tui cho tất cã đều là giả chẳng ăn chung gì tới mình. Xuất hồn cũng như đi du lịch thấy lạ hay quen rồi cũng qua thôi, cãnh vẫn là cãnh và tui vẫn là tui .

Lúc tui tiếp điển cũng không khác tui thấy rất là bình thường không mê nổi, lòng lúc nào cũng canh cánh là làm sao mình đừng bị những hào nhoáng của danh vọng, những lời khen của các bạn thiền làm cho mình hách dịch, tưởng mình ngon lành hay là tự ý sửa đổi những lời của Bề Trên ban xuống để dạy đạo .  Tui luôn luôn bảo trọng lòng trung thực, thanh liêm của chính mình vì tui nghĩ, tha lực đâu phải là của tui ? Những gì tiềm ẩn trong tui mới là của mình .  Giữ sao cho tâm không động thì chẵng sợ một cái gì, đừng để ngoại cãnh làm chủ mình là được rồi .

Ngoài cái vụ giữ mình theo kiểu đó tui cũng còn phải luôn luôn khiêm tốn, không phải mình không sợ gì hay là mình chẳng kiêng nể một ai mà mình rơi vào trong cái cống cao ngã mạn không còn coi ai ra gì . Rât nhiều người tu xưa và nay đều rơi vào trạng thái đó, nhìn người khác bằng nửa con mắt rồi tự cô lập mình trong cái đáng ghét đó mà không hay không thấy .

Giãi Trược

December 4, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Vừa khởi ý nói xuất hồn lên đãnh lễ Ðức Phật Vĩ Kiên thì tui nhập định phóng đi tìm Thầy .

Hôm nay không thấy ông Thầy trong vườn ngồi đánh cờ một mình như hôm qua nhưng lại thấy ông đang ngồi thuyết pháp cho rất nhiều vị mặc toàn đồ màu trắng và đầu thì trọc lóc .  Tui đứng đó một lúc nữa muốn đi ra vườn ngấm cảnh, nữa muốn ở lại chờ .  Cuối cùng tui quyết định chờ, lấy mắt nhìn vậy nhưng không nghe nói gì, ý biết nếu không phải cho mình thì mình sẽ không nghe .

Chừng một sát na, tui thấy ông Thầy bên cạnh và nói :

– Ði theo tao .

Trong lòng hơi ngạc nhiên, sao trên này đáng nhẽ phải lễ lạc lung tung lắm chứ đàng này nó lẹ quá chưa kip hành lễ lạy lục chào hỏi các cái thì đã đi thẳng vô đề rồi .

Ổng đưa tui đi dưới thế gian này, xem những gì xẩy ra trong tương lai nếu con người không thay đổi , tui mạn phép không tả ra cho các bạn đọc ở đây .

Rồi một chớp mắt tui thấy cùng với ổng đứng ở trong cái chổ tối tăm có ba căn nhà sáng hôm qua .  Ông Thầy giãng :

– Mày thấy không tối tăm vậy đó mà làm sao phải tự phát quang rồi làm sáng cả một khu vực này thì mới cứu độ được chúng sanh . Tự độ cũng cùng một nguyên lý .

Lúc đó tui cũng vẫn còn thắc mắc vì những gì tui thấy lúc nãy ở trần gian nên ý tui hỏi :

– Vậy nếu mình giãi được trược ô và sự tăm tối của vùng đó thì những gì con thấy có xẫy ra không ?

Thầy tui cười, hồn tui hồi lại bản thể .

December 5, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Sau chuyến đi đêm hôm qua tui có những điều cần được chiêm nghiệm cho nên tui không tiếp tục xuất hồn 2 ngày cuối tuần, tui nghĩ mình cần phải có một thời gian để thẩm thấu những điều mình thấy và ý mình hiểu .

Xuất hồn của tui không nhằm mục đích tả lại ngoại cảnh tuyệt vời của Thiên đàng mà chỉ nói lại diễn tiến và biến đổi của tâm hồn .  Những bài rút rĩa ra từ những chuyến đi và sự thay đổi, trưởng thành của tâm linh mình ở một nơi lạ hơn cảnh trần gian .

Tui đã từng đọc những loại sách tả cảnh Trời với những vị Phật, Tiên, Bồ Tát và những lời giãng siêu diệu của các vị đó, nhưng tui chưa đọc được một cuốn sách nào mà người xuất hồn nói về chính họ  .

Blog này hôm nay trình đến các bạn đọc một hành trình quý báu của cõi tâm qua nhiều giai đọan của một con người từ đời lẫn đạo . Coi ngoại cảnh là phương tiện và sự giãi thoát của phần hồn là chánh .

Nhập Thất

December 5, 2009 in UncategorizedLeave a comment

Năm 1986 tui có lên trên Thiền Viện nắm ở vùng núi Arrowhead tu .  Hồi đó cho dù ở tu viện nhưng tui không có được những giờ phút rãnh rổi để mà luyện đạo .  Gần như lúc nào cũng có người chung quanh và tụi tui làm việc, phục vụ không ngừng .

Tháng 9 năm 2009 cho tới nay tui có cơ duyên ở một căn nhà rộng, đẹp không một ai quen biết, nơi tiểu bang rất là xa lạ . Và cũng nơi đây tui đã nhập thất bất đắc dĩ để rồi đạp tung được cánh cửa chận rào giữa thế giới này và thế giới vô hình bên kia . Tung tăng bay nhãy nơi cỏi Trời Ðại La, xé mây, vén gió tự đi đến những nơi mà trước đây tui chỉ được nghe nói mà chưa được chứng nghiệm rõ ràng .

Tại sao nói nhập thất bất đắc dĩ vì tui không có toan tính trước mà hoàn cãnh đẫy đưa đến như một mệnh lệnh không cãi lại được, mà cũng không muốn cãi

Bát Tiên

December 6, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Cả ngày tui đi tới đi lui trong Thiền Viện không người của mình. Sự im lặng làm tui thấy những tiếng động nhỏ nhất cũng thành một đại sự đối với tui .Ý chí hướng thượng và sự cố gắng đem cái tâm trụ trên đỉnh đầu luôn luôn đã giúp tui qua những ngày tháng cô độc một mình, chờ đến đêm ngồi thiền xuất hồn lên đảnh lễ Phật Thầy  .Tui biết không bao lâu tui sẽ có thể xuất đi lúc nào tui muốn, nghĩa là không cần phải đợi đến lúc nhập định .

Nhớ ngày nào khi được Thầy chỉ dẫn tiếp điển, bắt đầu từ  ngồi xếp bằng muá đôi tay cho đến đứng lên múa được cả nguyên người . Giai đoạn kế là tiếp được những ý chỉ của Bề trên cho đến nói lại được .Mỗi mỗi đều rất trật tự lớp lang . Từ những cỏi thấp nhất cho đến thật cao tui đã phóng điển đi được hết để tiếp những lời hay ý đẹp, siêu phàm nói lại giúp các bạn tui tu .Những lúc đã thông kinh mạch cho đến chữa bệnh thân cũng không kém phần siêu diệu .

Tui là một người chẳng biết ất giáp gì. Học trường Tây từ nhỏ, gia đình học thức cả dòng họ mà bây giờ chứng nghiệm được những sự quá lạ lùng , làm những việc mà mình chưa từng làm, và khi làm lại giống như mình đã biết từ lâu không có gì ngại ngùng hay bở ngỡ .

Xuất hồn cũng vậy . Từ hôm tui bắt đầu đi cho đến hôm nay chỉ vài bửa, non một tuần mà tui đã nhận xét ngày càng nhìn thấy cảnh vật rõ hơn và lúc đi, lúc bay cũng nhanh nhẹn hơn,  ít mệt hơn và biết trân quý nhiều hơn những gì mình thấy và những gì mình được ban cho .  Lúc đầu tui còn ngờ ngợ,  thấy cảnh nào quen quen giống trong sách vở tui đọc qua thì coi thường và không tin lắm .Vậy mới biết Bề Trên từ bi vô cùng, nếu là tui thì chắc tui giận rồi, cho nó uống nước Trời nó chê nước gì giống nước suối chai trần gian ,cho nó ăn hột sen của Phật Bà nó coi như không có gì lạ …

Ðêm qua tui xuất hồn lên đãnh lể Phật Thầy . Tui xin được tìm gặp Ðại sư huynh của tui xem bây giờ huynh ấy tu đến đâu rồi . Vừa khởi ý thì Thầy tui chỉ :

Nó đó !

Nhìn kỷ thì thấy Ðại sư huynh đầu trọc , bận một áo trắng đang ngồi tham thiền giống như ngồi luyện cái gì tui không biết,  nên hỏi Thầy :

– Huynh ấy đang làm gì mà con kêu không trả lời vậy Ba ?

Thầy tui nói liền :

Nó đang làm lại những gì nó thiếu khi còn tại thế .

Nói xong thì Thầy tui kêu :

– Mầy đi theo tao, tao dẫn mày đi gặp Bát Tiên , ngày trước Bát Tiên cũng phụ giúp tao nhiều lắm .

Một chớp mắt sau là tui thấy trước mặt mình có tám vị tiên thân thương đang cười nói và lướt tới trước mặt tụi tui .  Thầy lúc đó quay qua tui nói :

– Ở lại đây với Bát Tiên. Họ sẽ đưa mày đi coi dãy Ngân Hà chơi .

Ý vừa nhận được thì tui đã thấy Thầy ở tuốt nơi chân trời xa tít .  Còn lại một mình với Bát Tiên tui khoái quá ! vì những vị này tui yêu từ lâu lắm rồi .  Họ rất niềm nở và đại tiên Lâm Thái Hòa lấy liền trong giỏ của mình một quả đào to đưa cho tui và nói :

– Ăn đi, cái này của Tây Vương Mẫu đó !

Tui đón lấy quả đào mộng nước ăn liền thấy ngọt ngào và đã khát quá . Vừa ăn xong thì đại tiên Lý Thiết Quảy chìa ra một chén gỗ đầy cả rượu trong bình hồ lô của Người và biểu tui uống đi .  Rượu uống vào không say mà lại thấy sảng khoái và minh mẩn lắm !

Hà Tiên Cô lúc đó ném xuống chân tui một đóa hoa sen, bửu bối của Tiên Cô rồi bảo tui lên đi . Cả bọn lướt mây đi về một phiá .  Ðến nơi tui mở bừng đôi mắt trong sự ngạc nhiên vì cảnh vật nơi giãi ngân hà này, đẹp làm sao ! Với mắt họa sĩ của tui thì những màu sắc này làm sao tả cho được !!!!!!  Những gì tui thấy không biết làm sao mà vẽ lại được nữa chứ ?!!

Thấy xong lòng lúc đó chỉ muốn bay lượn hết sức mình hòa vào với cảnh chung quanh . Thế là tui oà vở trong đó, thả mình xuống những thung lũng, những vì sao, những màu sắc đẹp tuyệt vời !!! …..

Hồi về bản thể lòng vẩn còn lâng lâng nhẹ nhàng . Nắm nhớ lại từng chi tiết để sáng mai viết lại cho bạn đọc xem cùng .

Phép du hành

December 7, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua hơi mệt nên tui ngủ trước một giấc dặn 12 giờ phải dậy để tham thiền .Ðúng giờ tui lại xuất hồn tìm Thầy học đạo .

Trước mặt thấy Phật Thầy đang đứng ở mõm đá, nhìn ra bao la trùng trùng mây và chóp núi .Cảnh vật hùng vĩ vô cùng .Tui lại gần thì Thầy chỉ cho tui thấy một vùng hào quang rộng lớn ở xa xa .Tui dõi mắt theo thấy chóa cả mắt. Nhìn kỷ thì thấy có cung điện bằng vàng .

Phật Thầy bước chân ra khỏi mõm đá lướt mây thì tui hơi khựng lại vì thấy ngoài mõm đá là thung lũng sâu thăm thẳm chỉ có những áng mây lãng đãng .Chỉ một sát na tui lấy lại phong độ liều bước theo, thì mình nhẹ như bông chẳng gì đáng sợ cứ vậy mà bay sát cánh Thầy .

Ðến nơi cung điện thì tui mới hỏi Thầy :

– Ba ơi ! chỗ cung điện này của ai vậy ?

Thầy tui chuyển ý cho tui biết :

– Cung điện của Ngọc Hoàng Thượng Ðế cai quãn cõi Trời này.Mày muốn đi tham quan, học đạo mày phải có phép du hành của Thượng Ðế .Thôi đi vô .

Trên ngai vàng tui nhìn thấy một vị Minh Vương khoát áo choàng cũng bằng vàng chói sáng nhưng thật ra không có áo vàng thì hào quang của Người cũng đã chóa cả mắt rồi .  Bên cạnh có một vị Mẫu Nương tui đoán chắc là Mẹ Diêu Trì. Nghĩ vậy thôi chứ tui rất là mù tịt với các chức vị, hay tên tuổi của những vị ở trên Thiên đàng .

Chỉ thoáng một cái tui thấy có một vị võ quan đưa cho tui một cuộn giấy cũng bằng vàng mỏng. Mở ra tui thấy có con dấu ấn .Ngước lên thì Ngọc Hoàng Thượng Ðế bảo :

– Ta ban cho con phép du hành, từ nay con có thể đi cùng khắp trên Thiên Ðàng để học đạo .

Khi từ giả Phật Thầy thì Người nói :

– Từ nay mày cứ đi một mình, đến đâu sẽ có Phật sự chỉ dẫn cho mày, có lúc mày cũng sẽ gặp tao .

Tui hốt hoãng kêu lên :

– Ba ơi ! làm sao được ?! con đâu có quen gì trên này làm sao biết mà đi ?! một chổ lạ như vầy không có ai chỉ đường thì con làm sao xoay sở ?

Thầy cười nói :

– Mày đi từ trong bản thể mày ra, mày cũng có quen biết gì đâu. Phải bao lâu mày mới chịu kiến tánh thấy rõ mày thì lúc đó đường ra đường vào mày thuộc nằm lòngrồi đó !

Chuỗi cười dài của Phật Thầy đã tiễn hồn tui về nhập xác .

Di Lạc

December 8, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Nhớ lại hôm nào ở nhà ông Thầy tui, được Thầy kêu tiếp điển Ðức Phật Di Lạc để nghe Ngài giãng đạo .  Tui ngồi cả buổi không thấy muốn nói gì, chỉ nhe răng cười suốt .Lúc đó Thầy vừa cười vừa nói :

– Con này nó đâu có biết cái gì đâu, ở trên người ta muốn bấm nút cho nó nói, không có nút nào cho người ta bấm .Tu một thời gian rồi nó nói được hà .

Ðêm qua, lần đầu tiên biết là mình sẽ không được  ỷ lại vào sự dẫn dắt của Phật Thầy mà phải tự đi nên tui nghĩ đến xuất hồn đảnh lễ Ðức Phật Di lạc .Trong cái hiểu biết nhỏ nhoi của tui về các vị Phật, Tiên, Bồ Tát trên Thiên đình và những nơi họ ngự,  tui cảm thấy hơi lúng túng khi phải chọn một chổ để mình du hành đến học đạo .  Tui đã định bụng cứ xuất ra khỏi bản thể hướng về bên trên rồi đi đại, duyên gặp ai thì học đạo khỏi phải thắc mắc làm gì,  nhưng mà mình biết được vị nào thì mình cứ phóng đến chổ của vị đó trước, khi nào hết ý thì mới thả lỏng .

Sau khi thở Pháp Luân xong thì tui nguyện “xuất hồn đảnh lễ đức Phật Di Lạc” .  Nhập định rồi mà vẫn không thấy được Ðức Phật ở đâu, chỉ cảm thấy an bình và thanh tịnh .  Ngồi một hồi tui tự bảo với mình chắc phải ngủ một giắc cho khỏe đã có thể tại mình mệt không ?  Sáng dậy thật sớm ngồi thiền xuất hồn đi lại xem sao .

Tờ mờ sáng tui thức dậy thiền . Kỳ này cũng như lần trước cảm nhận được một sự an lạc tuyệt vời mà không thấy gì hết. Tất cả khung cảnh chung quanh mình chỉ là một sự bình an tuyệt đối. Mới đầu tui cũng nhìn thấy cảnh chùa có nhiều vị tăng đang hành thiền nhưng hoàn toàn không nhìn thấy Phật Di Lạc .

Tui thắc mắc chuyển ý hỏi Ðức Phật :

– Sao con không được thấy Ngài ?

Lúc đó tự nhiên tui bắt và hiểu được ý rằng :

– Ta là sự an lạc con đang chứng nghiệm. Ðây là trạng thái tối cao , ta cũng có thể hiển lộ hình tướng nhưng hôm nay ta muốn con hòa vào trạng thái không động tuyệt vời này .

Hồn lúc đó muốn hồi về bản thể mà một phần còn tiếc nuối chẳng muốn rời .

Tâm động

December 9, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Cả ngày hôm qua không biết tại sao tâm động, nghĩ ngợi lung tung và lo ra hướng ngoại .Trong lòng nói gặp Phật Di Lạc bình an bao nhiêu thì thức dậy đối diện với cực động bên trong mình như vầy thật là ngược ngạo!!!  Phải chi có một lý do chánh đáng cũng còn có thể hiểu được .Với một cuộc sống lặng lẽ trong một tu viện không người mà tâm động mới kỳ chứ ?!

Ðêm về ngồi thiền nguyện niệm xuất hồn đãnh lễ Tổ sư nhưng đầu óc mệt mõi vì phải chống trả và giãi tỏa cả ngày những tình cảm, những ý nghĩ chẳng đâu vào đâu nên tui không tài nào còn muốn dùng ý chí xuất hồn đi dạo cỏi Trời hay gặp vị Phật nào hết .

Buông thả tất cả nhập định dưỡng thần .

Bài học đêm nay cho thấy khi đã tự xuất hồn được thì cũng tự mình muốn hay không muốn đi. Không phải nhờ đở một tha lực nào, hay phải chờ Phật sự đến đón hồn mình giống như trong sách Thiên Ðàng Du Ký .

Thông Báo

December 13, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Nhân mùa Lễ cuối năm, xin tạm ngưng viết và thân kính chúc tất cả các bạn một mùa Lễ an bình, hạnh phúc.

NM

Thái Thượng Lão Quân

December 14, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Hôm qua làm vườn xong thấy không được khỏe giống như lúc tui còn trẻ nên đêm ngồi thiền tui xuất đi gặp Thái Thượng Lão Quân .  Trước khi đến nơi thì tui ghé thăm vườn đào của Tây Vương Mẫu định bụng xin một quả đào ăn .

Vào vườn đào thấy cây nào cây nấy say trái nhìn thích vô cùng. Gặp một tiên cô xinh xắn tui liền hỏi thăm xin được diện kiến Tây Vương Mẫu. Tiên cô chỉ đường cho tui đi, thấy trà đình giữa vườn có một người mệnh phụ mặt vẫn còn trẻ, sắc diện tươi đẹp hồng hào . Tui liền đến xin được ăn một quả đào .

Tây Vương Mẫu cười,  chỉ cần đưa bàn tay ra thì đã xuất hiện một quả đào đỏ tươi, nhìn là muốn ăn liền. Tui nghĩ bụng lên tới Thiên đàng còn tham ăn .

Chẳng ai nói với ai lời nào. Hay có nói mà ý chuyển lẹ quá nên mọi thủ tục chào hỏi và truyện trò đều qua đi rất lẹ,  giống như ý muốn là được nên không có gì kể thêm .

Sau đó tui đi tìm Thái Thượng Lão Quân .  Khi gặp được lão Quân thì thấy dáng người dong dõng cao, có bộ râu rất dài cũng mặc một áo trắng .

Tui xin được Lão Quân dạy cho về y thuật dùng rau cải, món ăn cũng như cây cỏ để chữa bệnh thân,  cũng như phương pháp dưỡng sinh hầu mong đem lại sức khỏe cho mình và tha nhân .

Lúc này thì là việc mình muốn học hỏi nên những ý đối thọai được diễn ra dù có mau nhưng tui có thể vẫn giữ lại được để ghi nhớ đem về áp dụng .

Lão Quân nói :

– Nếu con muốn học thì ta dạy cũng được,  nhưng vì con không có đủ những kiến thức cho nên con về phải tìm sách đọc rồi ta sẽ chuyển ý cho con biết về lợi ích và cách dùng của những cây cỏ, rau cải ở trần gian . Khoa học này cho dù con người đã bắt đầu biết đến nhưng chưa được bao nhiêu đâu .

Nói xong Lão Quân ban cho tui một viên linh đan màu hồng bảo nuốt đi .  Viên linh đan vừa vào tới miệng đã tỏa ra một mùi hương không tả được, vị ngọt lịm, linh đan đi tới đâu tui thấy sảng khoái tới đó .

Tui trở về bản thể lòng có chút phân vân vì nghĩ tại sao không cho tui kiến thức luôn mà phải còn đọc sách ? Nghiệm lại tui mới thấy đúng vì cũng như vẽ, lúc trước tui cũng phải đi học cách sử dụng cọ và những nguyên liệu cần thiết để vẽ ra một bức tranh.  Chỉ có điều tui học đã 20 năm mà không bao giờ đụng tới cây cọ,  vậy mà đến lúc cần tự nhiên tui cầm cọ và sơn màu đã mua sẳn chất đống ở trong tủ vẽ ra được những bức tranh kỳ diệu mà mình không tài nào tưởng tượng ra mình có thể vẽ được . Rồi khi vẽ tui mới nhận thấy là một phương pháp chữa bệnh tâm, giãi nghiệp vô cùng hữu hiệu và thần kỳ .

Ðịnh không viết thêm chờ sau lễ,  nhưng hôm nay cảm hứng và chuyến xuất hồn đêm qua cần được chia sẽ nên tui lại lọc cọc gõ từng chữ gởi đến các bạn đọc .

Phật Thích Ca

December 16, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ngày mai thì thiền viện của tui sẽ có khách vãng lai . Mấy khóm hoa tui mới trồng cũng đã nở rộ đón những bạn hiền đến chơi .
Ðến ngày Giáng Sinh chắc tui sẽ xuất hồn đãnh lễ Chúa .  Ðêm qua thì tui đi đến chổ Ðức Phật Thích Ca để học đạo .

Vừa xuất ra thì tui đã thấy xa xa có một ông Phật thật là to, to lắm, to hơn cả cái tượng Phật Thích Ca tui thấy ở Hồng Kong nhiều .

Ðến gần thì nhìn chung quanh hàng hà xa số những vị Phật, Bồ Tát và những vị tăng ni mặc đủ màu áo, trắng có, vàng có, nâu co’…vân vân và vân vân . Có cả muôn thú, và cãnh vật cây lá, các loại hoa đều như im lặng lắng nghe Ðức Phật thuyết pháp .

Tui tiến lại gần, nhìn lên Ðức Phật và nghĩ nếu Ðức Phật không giúp tui thì chắc làm sao có thể nhìn được vì ánh hào quang vô cùng rực rở này,  mắt thường thì chịu thua luôn .

Tai tui bắt đầu văng vẳng rồi to dần. Nghe thấy được những lời giãng mà trong lòng không khỏi ngạc nhiên hết sức khi những lời này và giọng nói này là của Thầy tui đã từng thỏ thẻ trong cả ngàn cuốn băng mà tui đã nghe suốt những đêm tham thiền nhập định .

“Các con đã phá tan hết Thiên đàng mà Thầy các con đã đem xuống thế để cho các con thấy, hưởng, mà lo tu để trở về nguồn cội .

Các con kỳ thị, các con tị hiềm, các con nghi kỵ lẫn nhau .

Thầy các con đã chỉ cho các con tu thiền là để khai mở được bộ đầu, luồng điển rút lên bên Trên . Các con đọc sách, các con nghe ai nói chuyện mà bộ đầu các con rút, thì các con biết là đúng. Còn khi nghe hay đọc cái gì mà các con thấy nặng ngực, trì kéo đi xuống là không đúng .  Các con phải mở tâm để đón nhận chơn lý, các con đóng tâm thì làm sao các con thấy được .  Các con kỳ thị ngay lúc ban đầu là các con đã đóng cửa tâm rồi . Lòng các con thanh nhẹ, tâm các con vô tư, các con luôn hướng thượng và các con không rời tự vấn mình thì làm sao các con bị gạt được ….”

Còn dài nữa nhưng lúc đó tui chuyển ý hỏi Ðức Phật tại sao con lại nghe giọng nói và những lời của Thầy con qua Ðức Phật vậy ? lạ quá !!?

Lúc đó Ðức Phật ngưng giãng mà nói cho tui hiểu :

– Trên đường con đi con sẽ còn thấy Thầy con ở mọi trạng thái để cho con thấy rằng phải dẹp ngay lòng tị hiềm đố kỵ giữa các con với nhau . Các con cởi bỏ hết tâm trần thì các con sẽ tìm thấy Thầy của các con đang nằm trong các con chứ ở đâu ?

Những gì mắt thấy tai nghe đêm hôm nay làm cho tui nhớ Thầy tui vô cùng . Tui lủi thủi trở về nguyện đem Thiên đàng trở lại thế gian để không phụ công ơn các vị Thầy kính yêu .

Phật Ngu

December 17, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Nhớ lại hôm xuất hồn vừa rồi tui thấy mắc cười quá !

Những vị Tiên, Phật, Bồ Tát và các vị Tăng Ni ngồi nghe Phật Thích ca thuyết pháp. Họ đã chiết hồn xuống thế học đạo để sau khi đắc pháp họ sẽ thăng hoa lên những tầng Trời cao hơn .

Hôm đó Ðức Phật đã không ngớt rầy họ,  chắc là sau đó thì họ sẽ tiếp dẫn các tiểu hồn được tốt hơn . Bài học của tui cũng vậy thôi, nghe giọng nói của ông Thầy tui là tui hiểu rồi, chỉ lủi thủi quay về mà rầy la chính mình .

Ðúng là Phật còn ngu .

Chúa Jesus

December 25, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Như ý đã muốn mấy hôm trước, đêm Giáng Sinh tui quyết tâm xuất hồn đãnh lễ Ðức Chúa Jesus . Bên Thánh giới tui thấy cũng như bên Phật giới thôi chỉ có điều tui nhìn thấy nhà thờ bằng kiếng thay vì những Chùa, am hay cốc .

Vừa thấy Chúa đang tiếp những tu sĩ khắp nơi thì tui cũng tiến lại gần xin được học đạo .  Lạ thay, khi có ý đó thì Chúa biến mất chỉ để lại trong tui hai câu : THA THỨ VÀ THƯƠNG YÊU .

Tui trở về bản thể trong lòng nghĩ những gì tui xuất hồn đi học đạo đã được Thầy tui dậy hết rồi . Thế mới biết không nên tham .

Tui muốn gì đây ở những đêm xuất hồn ? Phải chăng còn tìm thêm những cái không cần thiết ?

Sáng dậy tui kết luận một câu xanh dờn là tu hoài vẫn thấy sai. Một chuyến đi là một địp để nhìn thêm bộ mặt thật của cái tui .  Hổng có hay ho gì

Tha Thứ và Thương Yêu

December 26, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Nghĩ đến lời nhắn gởi của Chúa Jesus hôm qua tui thấy Chúa nói lên đường đi của Chúa là vậy . Lúc còn sống cho đến lúc chết Chúa cũng chỉ thực thi tha thứ và thương yêu .

Rồi nhớ lại lời Thầy tui lúc còn sống đã có lần dạy tui phải làm việc giúp đở những nơi đang có chiến tranh .  Lúc đó tui nói vâng dạ nhưng thật sự trong tâm không mãy may quan tâm .

Gần đây xuất hồn đãnh lễ những vị Phật, Tiên, Chúa,  tui thấy những gì được chỉ dẩn là những gì Thầy tui đã dạy rồi,  mà hàng đêm tui công phu vẫn thường nghe đi nghe lại .  Nhưng mà tất cả cũng chỉ là lý thuyết nếu chính bản thân không thực hành cho nên tui sẽ nghe lời Thầy mà bắt đầu xuất hồn chu du nơi cõi thế gian ta bà này để xem mình có thể làm được gì cho chính mình và tha nhân ?!

Làm sao thực thi được tha thứ và thương yêu trong một cái thế giới đang đảo điên, và với tình thương và sự tha thứ,  hai khí giới đó có thể nào đem lại hòa bình cho nhân loại không ?!

Cống Cao Ngã Mạn

December 28, 2009 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Mấy hôm sau ngày gặp Chúa và được nhắc nhở phải Tha Thứ và Thương Yêu,  tui cứ tỉnh bơ coi lời dạy đó như là dư thừa vì Thầy tui (lúc nào cũng số một) đã dạy qua rồi .

Có một chuyện làm tui mấy tháng nay cứ bị bực mình và hờn giận. Giận một người đã đối với tui không tốt. Thường khi thì tui ít để bụng lắm, mà với người này thì tui giải hoài không được.  Tui biết đây là duyên nghiệp thâm sâu .  Sẳn có lời chỉ dạy của Chúa cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu, tui bèn áp dụng thay đỗi những giận hờn thành thương yêu và tha thứ thì lòng tui thấy nhẹ nhàng hồi nào không hay,  và rồi như là một sự việc huyền diệu tui đã được thoát khỏi lòng phiền não mà mấy tháng nay tui đã cưu mang .

Bài học này làm tui nhớ đến di chúc của Thầy tui có nói một câu đại loại (không nhớ nguyên văn) rằng không nên khi thị Thần Thánh. Ðược hỏi khi thị Thần Thánh là sao thì Thầy tui đáp :

– Mình tưởng mình tu cao nên coi thường Thần Thánh (cái này cũng khong phải nguyên văn chỉ là ý tui bắt được) .

Công nhận rằng tui được dạy không vị nể ai nếu mình tự tu tự tiến . Nhưng mà con người hay lấn lướt, được một tưởng hai cho nên lại sai nữa rồi … hì hì hì

Lời nhắn của Thầy

January 1, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua xuất hồn đãnh lễ Thầy tui trong dịp đầu năm mới . Thầy chuyển ý vỏn vẹn chỉ có một câu .

– Năm nay chiến tranh và thiên tai sẽ nhiều lắm. Các con cố gắng tu, thanh quang điển lành của các con sẽ hoá giải bớt nạn tai cho chính mình.

Cú đầu và thanh lọc

January 2, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Sau khi xuất hồn đêm nay tui ngủ không được nên ngồi viết cõi vô hình tiếp .

Tui muốn tìm gặp Ông Phật Tế Công để học đạo,  nhưng khi gặp được thì tui bị ổng cú đầu một cái cốp xong quay lưng chạy mất. Tui chưa kịp hoàn hồn cũng ráng đuổi theo, miệng gọi liên tục :

– Phật Tế Công ơi, dạy đạo cho con !! Phật Tế Công ơi dạy đạo cho con !!

Lúc đó đầu tui (của cái xác) cảm thấy rút dữ dội lắm nhưng lo chạy theo cho kịp tui cũng không để ý chỉ thắc mắc sao ổng không dạy đạo mà cú đầu kỳ vậy cà ??!!

Càng chạy thì càng thấy ổng mất hút. Tui đành dừng lại rồi tự nhiên ý lại muốn đi gặp Hoa Ðà Tiên Ông . Cái lạ là vừa nghĩ đến đã thấy Tiên Ông đang ngồi viết sách bên cạnh toàn là lọ với chai .  Chỉ mới có ý hỏi cách nào để thanh lọc bản thể cho tốt và ăn dưỡng sinh thì Tiên Ông ngước đầu lên nhìn tui một chút xong nói :

– Ðem rang muối cho ngã màu vàng xong cho tiêu trộn đều ăn với gạo lức . Sáng thức dạy chỉ được uống từ từ 3 ly nước đầy trong vòng 3 ngày .

Nói xong thì Tiên Ông phất tay áo, tui trở về bản thể tỉnh queo không ngủ được vì cái cú đầu lúc nãy .  Ðịnh bụng thứ hai này làm thử xem sao .

Muối tiêu

January 6, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Hôm nay là ngày thứ nhì tui thanh lọc bằng gạo lức muối tiêu . Ăn không thấy ngon bằng ăn gạo lức muối mè  .

Lúc rang muối tui phải rang 10 phút thì muối mới ngã màu vàng vàng,  lấy ra trộn với tiêu mùi rất thơm .  Tui nghĩ mỗi người đều khác nên Hoa Ðà Tiên Ông mới cho tui thanh lọc bằng cách này .

Muối có thể tẩy độc trong người và làm cho tâm thường trụ hơn là khi bị độc tố,  nhưng ăn nhiều lại không tốt .

Mấy ngày nay vì đang thanh lọc tui không có xuất hồn đi đâu hết nên không có gì viết trong nhật ký .

Giây tơ hồng

January 7, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Tự nhiên hôm nay tui thắc mắc chuyện giây tơ hồng se duyên người trần gian nên xuất hồn tìm gặp ông Tơ bà Nguyệt hỏi cho ra lẽ .

Nơi con người được se duyên là hai hàng cây gỗ nằm ngang. Trên mỗi cây tui nhìn thấy hàng hà xa số những sợi tơ, một bên màu hồng, một bên màu trắng, buộc vào nhau . Có nút cột sơ sài, có nút cột nhiều gúc, có nút khi tui nhìn thì đang tự đứt làm hai, có nút thì đang tuột ra khỏi nhau . Ngoài ra còn có những sợi tơ nằm chỏng cheo một mình .

Cái ngoạn mục nhất là nhiều sợi tơ vừa đứt ra khỏi sợi tơ kia thì đã tự buộc ngay vào sợi tơ khác. Quang cảnh này sinh động vô cùng mà hào quang của những sợi tơ lấp lánh coi đẹp lắm .

Tui đến gần Tiên Ông và hỏi :

– Làm thế nào để gở được nút này vậy Tiên Ông ?

Tiên Ông chỉ vào một cái nút cột rất chặt nhiều vòng và nhiều gúc và nói :

– Như cái duyên nghiệp của hai người này dù không ở được gần nhau nhưng tư tưởng của họ vẫn gắn liền không chịu rời, không chịu buông. Họ có nợ nần với nhau từ kiếp trước . Một bên có muốn trả, bên kia vẫn không chịu nhận vì chê ít,  cứ thế mà ràng buộc không dứt .  Hai bên đều khổ nhưng không bên nào giải ra được khỏi cái nghiệp tâm này .

Tui ngặc nhiên hỏi tiếp cho rõ :

– Chết rồi ! như vậy không có cách giải hay sao Tiên Ông ?

Tiên Ông gặt gù nói :

– Có chứ ! nghiã là phải nhịn nhục, tha thứ và thương yêu thôi . Chịu khổ, chấp nhận khổ , dứt khoát sửa sai thì giây tơ hồng tự nhiên tuột ra .

Tui thắc mắc :

– Nếu chỉ một người dứt khoát mà người kia vẫn không buông tha thì sao ?

Tiên Ông nói:

– Thì lúc dó một giây sẽ lõng ra, giây kia có muốn buộc lại cũng bị tuột .

Tui lại hỏi tới :

– Nhưng nếu tha thứ và thương yêu . Nhịn nhục chịu khổ thì cuộc sống của hai người đó sẽ đầm ấm rồi đâu còn cần phải tháo gở nút nữa ? Vậy những trường hợp như vậy thì sao ?

Tiên Ông chỉ vào những gút ở gần đó và nói :

– Thì nó phát quang đó , tốt chứ sao !

Phật A Di Ðà

January 9, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Hôm nay Ðức Phật A Di Ðà cho tui một công án . Phải nói là công án này không phải dễ hiểu hay thực hiện.  Ðó là tui phải vẽ một bức tranh Nam Mô A Di Ðà Phật mà khi ngắm bức tranh này sẽ nghe được tiếng âm ba của Lục Tự  !!!!????

Tui tham công án mà vẫn chưa nghĩ ra làm sao vẽ mà người nhìn lại nghe được ???

Công án này sao giống công án : Tiếng vỗ của một bàn tay vậy cà !?

Haiti

January 13, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua tui đã đến Haiti để xem chư Ðịa Tiên làm việc .  Một vùng tối đen, tiếng kêu khóc hải hùng tưởng chừng như đang ở địa ngục. Tui có thể nhìn thấy lố nhố những bóng đen từng đoàn theo sự chỉ dẩn của chư Tiên để rời thế gian .  Các vị Tiên thì hào quang tỏ sáng nên thu hút được các phần hồn dù trong sự hổn loạn này vẫn có một trật tự rõ rệt .

Nhớ lại lời Thầy tui nói hôm đầu năm tui chỉ biết cố gắng tu và cầu nguyện cho nhân loại thái bình .
Nam Mô A Di Ðà Phật .

Nam Mô A Di Ðà Phật

January 15, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Mấy hôm nay tui niệm Phật cho Haiti . Âm ba của tiếng niệm Phật thật là vi diệu, vì khi niệm như vậy thì tui thấy mình ngồi trên tòa sen trắng bay vòng trên đảo này tỏa sáng hào quang.

Mong rằng có nhiều người thiền dành chút thời gian và mở tâm niệm Phật cho những người đang gặp nạn này .

Xưng hô

January 15, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Từ lúc xuất hồn chu du đây đó tui mới thấy một điều không nên chấp văn tự , tất cả là do thói quen của hành giả hay vì một lý do nào đó .

Nhiều khi tui gặp các vị ở trên đó thì phần hồn nhỏ nhoi thường hay xưng mình là “con”. Tiếng “con” coi không có bảnh bao gì hết, không có đáng nể nang gì hết,  nhưng mà tui đã chính mắt nhìn thấy cái nhỏ nhoi của chính mình đối với hạnh đức của những vị ấy .  Tui làm gì sánh được mà đòi làm bạn . Cho dù có được cho là bạn đi nữa thì ngay dưới thế gian này tui vẫn gọi Thầy bằng Ba và xưng con ngọt sớt .

Bởi vậy cái lớn lao mà mình không với tới được là lòng khiêm cung .

Từ cái chết của Thầy tui mà nếu nhìn vào không thấy cái gì gọi là vĩ đại hết, nhưng mà sự tầm thường đó mấy ai làm được ?! Một vị Thầy có bao nhiêu là đệ tử khi ra đi không biểu diễn một màn hấp dẫn như ngồi thiền rồi liễu đạo, mà chỉ là một cái xác nằm trơ, với một đôi măt hé mở .

Phải chăng Thầy tui luôn luôn dạy “các bạn” mình lấy không làm đích và danh là danh giả, đàng mới chính là đàng tu ?!

Tui chỉ xin làm một hạt bụi để được học hỏi và phục vụ đến vô cùng .

Dự thi

January 18, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua được Thầy tui gọi .

Vừa đến nơi thì nhìn chung quanh tui thấy rất nhiều người đang nghiêm chỉnh chờ nghe lời Thầy tui dạy .  Tui cũng đứng ở sau cùng quan sát mọi người .  Họ là những người bạn thiền tui đã biết và cũng có những người lạ mà tui chưa từng gặp qua .

Lúc đó tiếng Thầy tui vang vang :

– Hôm nay là ngày đầu dự thi , đề tài là:  ”Tình Thương và Ðạo Ðức”. Các bạn không được dùng bằng lời hay ý để diễn tả

Tui cũng xin nhắc lại là ý phát ra rất mau lẹ,  không như dưới thế gian này mình nói năng dài dòng . Tui được biết sẽ có ba ngày dự thi, ba đề tài khác nhau .  Ban giám khảo là số đông biểu quyết , nghĩa là tùy tâm mà Thầy tui mới tính được .  Ðây là một cuộc dự thi giữa những phần hồn phát tâm đứng ra gánh vác việc thay Thầy tui dưới thế gian .  Thầy tui còn nói :

– Các bạn đã phát tâm thì các bạn sẽ lãnh chịu trách nhiệm nặng nề nhưng nếu các bạn làm được việc thì chư Phật, chư Tiên sẽ hổ trợ cho các bạn .

Rồi Thầy tui tuyên bố khai mạc .

Ðang phân vân không biết diển tả bằng cách nào đề tài Thầy tui cho thì tui đã thấy rất nhiều người xuất chiêu rất ngoạn mục. Mình thấy những dãy phim truyện đời họ , những việc tốt họ đã làm. Có người thì hóa thân thành một vị bồ tát hiền lành dễ mến, nhiều và nhiều nữa tui xem không kịp luôn . Tiếng hoan hô ở đâu vọng đến cũng lạ lùng không kém . Lúc đó tui nghĩ chắc là ban giám khảo ở dưới thế gian ủng hộ những người này ?!!

Có một điều không kém ngạc nhiên là ban giám khảo không có mặt mà chỉ toàn là thí sinh dự thi .  Ðến lượt tên tui (dưới thế gian) được gọi thì tui bước lên tung bữu bối của mình là tờ “Thiên Chỉ” , quay cuốn phim khai hết tội tình đã làm thì chỉ nghe chung quanh mình tiếng chim hót liú lo, tiếng của ngàn hoa khoe sắc chứ tuyệt  nhiên không được một tiếng vổ tay .

Hồi về bản thể lòng thấy vui vì đã hoàn tất ngày thi đầu tiên .

Bi Trí Dũng

January 21, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Tui lại được gọi .

Khi nói đến gọi là tui đang ngồi xem truyền hình thì bắt được ý chỉ của Thầy tui kêu về và đề thi hôm nay là “Bi, Trí, Dũng” .

Còn 1/2 tiếng nữa  mới tới giờ thiền. Tui suy nghĩ một chút về đề tài mới .  Thấy rằng nếu không có Bi Trí Dũng thì đã không được ở dung điểm ngày hôm nay .  Nhưng mà cuộc thi này lại là để tranh tài với những người khác xem ai đủ bản lãnh, khả năng, đạo đức gánh vác việc thiên hạ .

Ðến giờ xuất hồn về Trời dự thi thì tui nhìn thấy cũng đông đủ như hôm trước. Mọi người đang tận lực phô triển tài năng, đức độ bằng mọi hình thức . Ðến lượt tui thì tui chỉ đứng yên, không làm gì hết .

Lúc đó Thầy tui mới hỏi :

– Tại sao mày không làm gì hết ?

Tui mới thưa rằng :

– Con không muốn thế Ba .

Thầy tui hỏi tiếp :

– Mày không muốn thế tao, tại sao mày đến đây ?!

Tui bèn trả lời :

– Tại Ba kêu .

Thầy tui không nói gì nữa ….

Hồn tui về lại mừng húm đã xong thêm một ngày thi bắt đắc dĩ

Vùng tạo sao W5

January 22, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Sáng hôm nay tình cờ đọc báo trên internet thấy hình này giống hôm tui xuất hồn gặp Bát Tiên và được đưa đi xem dãy Ngân Hà …

Bức ảnh về một vùng tạo sao có tên W5 do kính thiên văn Spitzer chụp.

Ðức Tổ Sư

January 25, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Có bạn thiền hỏi tui đã có diện kiến đức Tổ Sư của Pháp chưa ?! Thì tui xin trả lời là có rồi nhưng vì Người chỉ có nhắn một câu là:

– Ðừng sửa pháp .

Câu này tui thấy các bạn thiền của tui ai cũng không dám sửa pháp cho nên tui không có viết ra . Còn người nào sửa thì họ có cái lý do riêng nào đó.  Mà nếu họ có làm thì họ chịu trách nhiệm lấy hành động của họ thôi .

Câu thứ hai là đại sư huynh của tui bây giờ thăng chức gì ?! Thì tui xin thưa là chẳng có chức gì ráo . Cũng vì còn ham chức mà ngày hôm nay chỉ ngồi thu lu lo tu ở trên đó thôi  :)

Tui cũng mừng là có bạn hỏi tui câu này câu nọ . Như vậy tui có lý do đi lên trên đó mà tìm hiểu rồi nói lại,  chứ tánh tui ít tò mò, mà muốn xuất hồn đi ít nhất phải biết mình muốn đi đâu đã .  Còn không muốn đi đâu lấy gì mà đi .

Giống như hồi tui tiếp điển, các bạn thắc mắc, tui hỏi dùm rồi nói lại cho nghe vậy thôi .  Các bạn cứ viết comment,  tui sẽ không show comment cho ai đọc, chỉ viết trả lời trên blog thôi .  Cùng chơi vui, cùng học với nhau .

Vấn – Ðáp

January 27, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

1- Nếu bên trên chỉ dạy những điều Thầy đã giảng dạy hết rồi, mình đã biết rồi, không có gì mới lạ để hấp dẫn hành giả xuất hồn lên đảnh lễ Phật thường xuyên để học đạo,  thì câu nguyện hàng đêm có giá trị quá hạn chế sao ?

2- Chị có tới khu vực những cây nguyên linh và biết được số hoa của bạn đạo Vô-Vi không ? để xem có giống số hoa theo báo cáo của các bạn khác báo cáo ?

3- Ở cõi còn thấy cảnh vật có phải là còn thuộc sắc giới ? Chị có tới khu “Nguồn Cội” mà Thầy hay nhắc tới không ? Có gặp được Hắc Bì Phật Tổ màu đen như các bạn khác báo cáo không ?

Xin trả lời người thắc mắc :

1 – Hôm trước tui đã có nói rồi,  khi mới đi thì tui còn cao ngạo lắm cứ nghĩ Thầy mình là số một. Gặp ai nói gì tui cũng nói là biết rồi, thật là xấu hổ ! Nhưng mà cuối cùng ra cái biết đó chỉ cho tui thấy tui còn ngu lắm thôi .

2 – Cây nguyên linh có hay không tui chưa đủ tò mò để đi tìm hiểu . Mà nếu có đi, có thấy đi nữa tui cũng không nói lại cây của ai ra sao,  vì tui tu là để tìm hiểu chính mình mà thôi .

3 – Ðúng như đã nói những gì thấy vẫn còn trong sắc giới,  nhưng mà phải từ từ đi nó mới vui . Mình qua từ giai đoạn một thú vị vô cùng .

Rất tiếc nếu những cái thấy của tui không giống các bạn khác . Nhiều khi tui còn đặt tên luôn cho những vị tui gặp trên đó theo cái ý tui hiểu nữa đó …

Thiện Ác La Hán

January 27, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Có bạn gợi ý cho tui xuất hồn đãnh lể 18 vị La Hán .  Thấy cũng đang bí không biết đi đâu tui bèn quyết định tìm các vị La Hán này học đạo chơi .

Ðến một hang động thật lớn tui bước vào nhìn quanh thì thấy 18 ông trọc lóc,  mình vàng ngồi trong những hốc đá coi cũng trang nghiêm lắm. Không phải vì họ nhập định hay gì mà tại cái mặt họ thấy xấu lắm .

Tui đãnh lể xong thì xin được các vị La Hán dạy đạo .

Ý vừa nghĩ thì có một vị đã đứng ngay bên tui . Vị La Hán này mặt mày dữ tợn nhưng trên ngực lại có ông Phật hiền lành và ra dấu biểu theo ra ngoài động . Cuối xuống La Hán hái một nhánh hoa màu đỏ đẹp lắm . Tay phải thì vò nát hoa đó, tay trái xòe ra cành hoa khác tươi tốt xuất hiện .

Không lời nào La Hán quay trở vô động. Tui nhìn theo rồi ý nói đặt cho ổng cái tên Thiện Ác La Hán đi

Cây Nguyên Linh

January 30, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðể trả lời bạn thiền về cây nguyên linh,  hôm nay tui xuất hồn đi tìm xem cây nguyên linh thật ra là cây gì, hình thù ra sao và có lợi ích gì cho con đường tu của mỗi người ?!

Cây này thật đúng là có trái, nhưng trái hình một đứa bé sơ sinh, bụ bẩm, cũng có hoa màu trắng rất đẹp . Tui hỏi cây nguyên linh vì sao có trái ?!  Vì sao nở hoa ?!  ý nghĩa như thế nào ?!  Thì cây nguyên linh cho tui biết :

– Mỗi một cây nguyên linh phải sản xuất ra 1 triệu trái (đứa bé) và cho xuống thế gian cũng như những hành tinh khác trong càn khôn vũ trụ để vận hành và duy trì sự sống. Mỗi lần nở hoa là mỗi lần đã hoàn tất được nhiệm vụ của mình .  Hoa đạo tốt xấu đều nằm trong Thiên Ý phải tuân theo .

Nhìn vườn cây, trái và hoa ít nhiều không thể đóan được đạo hạnh của cây nguyên linh đó  vì có thể lúc thấy thì cây nguyên linh đang cho đầu thai những thai nhi của mình .
Phải đủ 1 triệu lần thì mới đắc quả Phật .  Không có sự ăn thua . Không có sự tranh giành .  Ai làm phận sự nấy . Cứ xong việc là thăng hoa, tuần tự như vậy mà thôi .

Vấn – Ðáp

January 30, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Vấn:

– Có phải mỗi cây nguyên linh tương ứng với 1 người ở thế gian không ?!
– Người đó có tu hay không có ảnh hưởng đến cây nguyên linh như thế nào ?!
– Khi họ chết rồi (bỏ xác ở thế gian) thì cái cây của họ sẽ bị ảnh hưởng ra sao ?!
– Xác thiêu hay chôn có ảnh hưởng gì không ?!

Thêm 1 đề tài khác :

– Khi 1 vị đắc đạo như Thầy, Phật, Chúa, … có dịp giáng thế hay lìa thế, có ảnh hửong lớn (động đất, sóng thần, đại lụt, …) đến địa cầu vì sức mạnh chấn động của họ hay không ?

Ðáp:

Cây nguyên linh là do những đại linh căn mà có . Không phải là mỗi người ở dưới thế gian đều có một cây nguyên linh . Các đại linh căn chiết hồn xuống thế gian hay hành tinh nào đó là để cho cuộc sống được sinh tồn .

Cứ đủ một triệu lần, đóng đủ mọi vai trò, qua nhiều trạng thái trược thanh, ác thiện thì kiếp cuối cùng của họ là ôn lại những gì đã học qua .  Nghĩa là lúc đó họ sẽ bắt đầu kiến tánh, hiểu được mọi hành động và ý nghĩ của mình do đâu mà có . Mọi sự mê chấp, hướng ngoại không còn vướng bận .

Cho nên người ta có câu : “Trực chỉ chơn tâm kiến tánh thành Phật” là vậy .

Cây nguyên linh không chết được khi còn đang sinh sản, còn đang tiếp tay cho cuộc vận hành của càn khôn vũ trụ . Nhưng khi cây nguyên linh đạt được tỉ số một triệu và tận quán thông thì dưới thế gian (hay hành tinh nào đó) sẽ có một nạn tai lớn chiêu hồn về một lúc .

Lúc đó cây nguyên linh sẽ đắc quả Phật . Phật thì tự do hoàn toàn,  muốn phân thân xuống thế làm việc hay bất cứ một lý do nào cũng trong sự minh triết,  hiểu biết, làu thông mà hạ phàm .

Thầy của chúng ta quy tụ rất nhiều đại linh căn cho kỳ mạt pháp này để kịp khai mở Thượng Ngươn Thánh Ðức sắp tới .

Vấn đề chôn hay thiêu không có gì quan trọng. Thầy chúng ta đã có giảng rồi .  Ðở chật đất mà thôi  :)

* Những chuyến xuất hồn của tui viết trên blog này không có thể kiểm chứng cho nên các bạn  cứ coi như khoa học giả tưởng đọc cho vui . Không có gì quan trọng bằng lo tu sửa mình .

Thật thà

February 2, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua nhớ Thầy và cần hỏi Thầy tui ít chuyện cá nhân nên tui xuất hồn đãnh lể Người .

Hai cha con nói chuyện cũng khá lâu xong tui cảm thấy hơi mệt và có ý muốn hồi về nhưng vì còn vài điều đang nói lỡ dở nên tui hỏi Thầy :

– Ba có nước gì cho con uống hay trái gì cho con ăn không ?!

Thầy tui đưa tay đở một chum trà lên, tui sửa sọan đón lấy thì ai nhè Thầy lại hớp một ngụm xong phun lên mặt tui !! Tự nhiên lúc đó thấy sảng khoái lại tiếp tục đàm đạo với Thầy .

Trước khi tui về lại thì có xin Thầy vài lời để viết trong blog cho các bạn thiền thì Thầy chỉ nói :

– Mày nhắn tụi nó phải thật thà,  đừng có dối trá chỉ tự gạt mình thôi .

Sáng Tạo

February 6, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Tui cứ tưởng hôm trước Thầy gọi tui đi thi, tui không chịu làm bài thì chắc kỳ ba Thầy sẽ không kêu tui nữa ai nhè đâu tui cũng được triệu về .

Ðề thi kỳ này cũng hay hay, làm tui cũng có hứng thú chút đỉnh đó là ” Sáng Tạo” . Thầy nói :

– Các bạn đã có pháp thiền, pháp này không được sửa đổi nhưng các bạn phải có óc sáng tạo để tìm ra phương cách phổ độ chúng sanh thiết thực, hấp dẩn và thu phục được nhân tâm trong thời kỳ khó khăn, mạt pháp này . Lề lối cũ không còn hợp thời nữa .  Ðây là đề thi của các bạn hãy về suy nghĩ tìm tòi và thực hành. Người nào, nhóm nào có kết quả tốt thì người đó, nhóm đó đủ tài, đủ đức để làm việc . Nhưng mà đã đủ tài, đủ đức thì sẽ qui tụ lại chứ không chia rẽ , phân tán .

Mọi người lục tục hồi về . Tui cũng vậy nhưng khác hai lần trước, tui thấy thích thú hơn vì ít nhất cũng là một cái gì mới mẽ, một con đường rộng mở không gò bó, kềm kẹp, độc tài .

Trăm hoa đua nở đó mà ….  rồi thì hữu xạ tự nhiên hương thôi

Vấn Ðáp

February 10, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Vấn:

– Nếu đã “hữu xạ tự nhiên hương” thì đâu cần “tìm” ra phương cách phổ độ chúng sanh thiết thực, hấp dẩn và thu phục được nhân tâm ?

– Các Thầy bên chùa lúc này dùng YouTube với hình ảnh, màu sắc, âm thanh đẹp đẻ, ngắn gọn, miễn phí, … để thuyết giảng những đề tài thích hợp với thị hiếu của đạo chúng : tận thế, địa ngục, thiên đàng, chôn hay thiêu, thượng ngươn thánh đức, ngày phán xét cuối cùng, ma quỉ, … như 1 đoạn sau đây : Quỷ (tập 1) Thuyết Giảng: Thượng Tọa Thích Chân Quang

Bạn đạo Vô-Vi không nhất trí về việc trích 1 số băng giảng của Thầy về những đề tài phổ thông tương tự có rất nhiều trong những CD vấn đạo, để phổ biến trên Internet, cũng với lý do là “hữu xạ tự nhiên hương”. Có phải đề thi ” Sáng Tạo” cũng là câu trả lời cho lập trường “không cần lo phổ độ chúng sanh mà chỉ nên tâp trung lo tu thôi ?”

Ðáp:

Ðúng là đối với một số người cứ tập trung lo tu thôi thì hữu xạ tự nhiên hương . Nhưng mà cũng có những người phát tâm làm việc để có cơ hội lập hạnh phục vụ và học hỏi tiến hóa thì đề thi “Sáng tạo” cũng giúp được họ tìm cách làm tốt hơn .

Những Blogs, Youtube hay Websites do các bạn thiền lập ra cũng nhiều không thiếu, mỗi người mỗi vẽ thật là phong phú và hấp dẫn . Có thiếu chăng là giống ở bên Nhật có ông sư nhảy nhạc RAP giảng đạo để thu hút tuổi trẻ

Ru Ngủ

February 10, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Người tu một thời gian thường hay ru mình ngủ một giấc dài không muốn thức dậy . Lúc mới tập tành tu thì lại hăng hái làm việc này việc nọ .

Tui cũng vậy, đang ngủ mơ màng thoải mái thì bổng bị đánh thức dậy và bị quở một mách mới chịu tỉnh hồn lập ra cái blog này . Cho dù được cho vào đầu nhiều ý kiến rất sáng tạo hấp dẫn nhưng mà cái lười nó vẫn còn đang đeo dính vào người nên chậm chạp mà làm việc không hăng hái như hồi lúc trước .

Cái nhàn, cái thanh tịnh, cái sự ổn định của cuộc sống hay của cõi tâm cũng làm cho con người ù lì chẳng còn muốn làm gì hơn cái mình đang có .

Sợ sự kích động và phản động làm mất đi sự thanh nhẹ lâng lâng này . Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng sẽ làm tan biến đi cái như như thanh tịnh của nó nên chẳng mấy ai muốn nhiễu động làm gì .

Bởi vậy Bề Trên mới bày ra cuộc thi mà rồi tui cũng còn dửng dưng với những ân phước đó thì mới thấy rằng mình càng ngày càng ích kỷ . Mỗi ngày tự hỏi xuất hồn đi học cái gì bây giờ khi mà mình đã đạt được hạnh phúc của tâm hồn ?!

Thầy tui khi còn sống đã không ngại đường xá xa xôi đi cùng khắp để phổ độ chúng sanh, bày ra nhiều trò ngoạn mục để hấp dẫn và làm sống động những người bạn thiền . Gương Thầy còn đó mà sao không tự  soi mình há ??

Nói tới nói lui lại thấy mình sai nữa rồi

Cám ơn người bạn thiền đã đặt ra nhiều câu hỏi để tui tỉnh giấc ngủ vùi .

CANH DẦN 2010

February 12, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI ÐƯỢC MỌI SỰ NHƯ Ý

Hắc Bì Phật Tổ

February 16, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Tui cứ tưởng khi lên đảnh lễ Hắc Bì Phật Tổ thì chắc sẽ thấy một màu đen tuyền,  ai nhè đâu nơi đó không có màu gì hết. Không hình cũng không tướng !

Ý tưởng xin học đạo hay bất cứ đề tài nào đều không được trả lời ngay tại chỗ,  mà ý mình biết sẽ được ban cho bài học đó tại thế gian … Vậy là có ai đi đến cõi đó xin cẩn thận với những gì mình ước muốn và sẵn sàng dấn thân để có câu trả lời

Ngoài ra thì lúc đó tui thấy thoải mái lắm, rồi khi thức dậy buổi sáng hôm sau tinh thần sảng khoái vui vẽ .

Giọt máu đào

February 19, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðêm qua xuất hồn tui ghé đảnh lễ Thầy trước khi đi học đạo . Thật ra thì cũng chưa nghĩ ra là đi đâu, mỗi khi như vậy tui lại đi tìm Thầy .

Thầy lúc đó đang ngồi một mình chơi cờ trong một trà đình nhìn ra phong cảnh thật là thần tiên . Vừa thấy tui đến Thầy đã nói :

– Mày đi tìm Hà Tiên Cô kìa, Tiên Cô muốn gặp mày .

Tui vâng dạ xong là đi luôn . Ý nói biết tìm đâu đây ta ?! Nhưng mà cứ hướng về Tiên Cô vậy thôi . Cái hay là chỉ cần nghĩ đến là đã thấy Tiên Cô đang lướt sóng ngoài một vùng biển,  mà lạ thay nước lại là màu đỏ như máu !!

Tui ngạc nhiên hết sức vì nghĩ sao trên Thiên đàng mà lại có máu ????!!!

– Ðó là giọt máu đào của Diêu Trì Kim Mẫu .

Tiên Cô cho tui biết thì tui cũng đã thấy Người ở bên mình .  Thấy tui còn đang ngơ ngẩn Hà Tiên Cô mới nói :

– Giọt máu đào của Kim Mẫu cũng là biển yêu . Chúng sanh đang tắm trong biển yêu đó, là biển yêu đó, nhưng vẩn không sống hòa bình được với nhau . Phải biết thương yêu nhau để làm đẹp lòng Kim Mẫu .

Hôm nay đi thấy có vậy, học được có vậy . Tui quay về viết lại để chia sẽ với các bạn thiền .

Cầu Siêu

February 22, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Tui được Phật Bà Quan Âm cho bài cầu siêu này xin chia sẽ trên blog đến các bạn đọc :

Ðến không biết giờ

Ði không biết giấc

Sống không biết tu

Chết không biết đường.

Nguyện rằng:

“Tội nghiệp kiếp này,

Xin hoàn trả kiếp sau .

Ân tình kiếp này,

Xin bù đắp kiếp sau .

Làm nguời tu hành

Sửa đổi tâm tánh

Xây dựng hạnh đức

Ðặng chuộc lỗi lầm.

Xác này mượn tạm

Học xong bài học

Nay phải dứt khoát

Lìa khỏi dương trần !

Nhẹ thì về Trời,

Nặng thì qui đất.

Bước vào cõi chết

Là sanh vào cõi khác.

Hành trang một nguyện niệm,

Kiếp sau ta  phải Tu . “

CHÙA CÀN KHÔN

February 26, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Cõi vô hình xin giới thiệu Trường Thiên Tân Thời, Hoạt Náo, Hí lộng, Ðạo Sử Tiểu Thuyết của Pháp lý do đại sư huynh của tui đã viết và đăng trên Lá Thư Vô Minh năm 1987 .

Ðây là một phần lịch sử rất đặc thù mà tui muốn chia sẽ với các bạn đọc .

Lời Giới Thiệu :

Thời mạt pháp, đất trời hỗn mang, Thiên tử (Tâm hồn) say đắm tửu sắc quên việc triều chính . Nữ Thừa Tướng Phàm thị Tâm Có (Tánh Vía) âm mưu cùng Quỉ Ðục Vương dùng bọn kiêu binh Lục Tặc phò quận chúa Mỹ Kim (Ðô la) đọat ngai vàng xưng đế hiệu . Nữ Hoàng Mỹ Kim đội vương miện nạm hột soàn hào quang sáng chói khai tân triều . Thiên Tử bị nhốt trong khám Chí Hòa, ban ngày ngủ kỹ kéo gỗ ầm ầm trong nôi, đêm đến khóc oe oe, la thất thanh, thảm thiết thấu trời . Ngọc Hoàng Thượng Ðế đang ngồi ở điện Linh Tiêu, vuốt râu uống rượu Bồ đào bỗng thấy nháy mắt lia liạ . Cửa Thiên Cung đột nhiên mở toang, Táo Quân quần áo rách rưới vừa khẩn tấu, vữa thở hồng hộc vì đói và mệt .

Ðấng Từ Phụ nghe xong sụt sùi rơi lệ . Kim Ðồng, Ngọc Nữ phải nhiều lần quỳ dâng khăn tay Kleenex . Ngài thở dài : “Ðền đài, miếu tự thẩy đều rơi vào hữu vi sắc tướng, không còn khả năng độ người về bến Giải thoát như xưa nữa” . Thương con đỏ mê lầm, Ngài ý chỉ cho bộ trưởng bộ Công chánh thiết lập một cơ sở Tâm linh mới, theo kiểu nhà lưu động có bánh xe lấy tên là : CHÙA CÀN KHÔN để đi tận độ kẻ hữu duyên .  Giám đốc Tàng kinh các được sắc chỉ hỏa tốc phải thiêu hủy hết kinh sách cũ đã lỗi thời để : ÐỜI MỚI, HỌC KINH MỚI .

Ðón đọc Hồi 1

HỒI 1

February 28, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Thửa Trời Ðất nổi cơn thanh lọc,
Ðất Qui Nhơn xuất hiện anh tài .

Nay nói về đứ Sơ Tổ . Ngài bẩm sinh tánh tình Thuần Hậu, văn võ song toàn . Phóng đồ chùa CÀN KHÔN do chính tay Ngài phác họa . Tổ có hai đệ tử : một võ và một văn . Ngũ Lôi thần kiếm và một va ly hiệu samsonite chứa BÙA,  Ngài đưa cho một đệ tử cất giữ tại thành Ðại Cồ Việt . Y bát trao cho đại sư THÍCH BA PHẢI kế lập Tổ Thiền thứ nhất .  Ðại sư lãnh nhiệm vụ xây Chùa CÀN KHÔN . Tâm ấn được trao truyền trong một tiệc trà kín đáo , giản dị và bình đẳng . Tổ gọi Ðại sư tới gần nói nhỏ : “Tôi sẽ trao cho bạn một gánh nặng .” Nói dứt lời liền thăng thiên .

Ngày Tổ tịch diệt, sư đến trước linh cưu thắp một cây nhang, vái ba vái rồi lấy hết sức bình sinh xuống tấn đưa Di Chúc của Thầy lên vai gánh tiếp . Theo lời dặn của Tổ, Ðại sư từ giã mọi người , vừa đi vừa huýt sáo, không đưa Thầy ra phần mộ . Phu nhân của Tổ và tang gia ngúyt dài bất mãn và khinh thị nhìn theo dấu chân NGHỊCH HÀNH của sư . Như không hay biết những tiếng nhiếc móc, chửi rủa vọng theo : “Ðồ đệ tử bất nhân, bất nghĩa!” . Sư vừa gánh vừa cảm khái ngâm thơ :

Thế đồ muôn dặm quanh co,
Kề vai gánh ÐẠO, gánh cho vững vàng .

Rồi sư cỡi ngựa sắt đi vân du tìm thế đất xây chùa .  Cổng Chùa xây tại Ca Tì Sít Nây (Sydney Úc Châu) . Tháp chuông đặt ở Tu Nai Sì Tết (Mỹ) . Chuông và mõ để tại kinh đô Ánh Sáng (Pháp) . Ba gian nhà Tổ tọa lạc tại thành Mộng Lệ An (Montreal) . Không thấy Ðại sư xây chánh điện và đúc tượng Phật, chúng đệ tử kinh ngạc tham vấn .  Ðại sư nạt lớn:

“Chánh điện và Phật đã có sẵn trong tâm các ngươi, còn phải xây cái gì nữa! đừng nhiều chuyện!” .

Xây xong Chùa sư đánh trống, rung chuông, gõ mõ chiêu mộ thêm tăng ni . Kẻ yếu bóng vía nhìn dám đệ tử của sư phải run sợ, hãi hùng . Mũ xanh có, mũ đỏ có, người nhái , biệt kích đủ loại . Tướng cướp, gian thương, trai tứ chiến, gái giang hồ, văn nhân, tài tử …. sư thâu nhận tuốt .

Tục truyền rằng sư mập mạp , mát da, mát thịt nên tánh rất dễ dãi . Ðồ chúng thương yêu đặt pháp danh cho sư là Thích Ba Phải .  Sư có khả năng làm một công mà thành đôi ba việc . Muốn giảng đạo, sư phải bán một tặng ba, bốn . Phần tặng thêm gồm : coi hướng nhà, chữa bệnh, soi căn, mộ phần, giải quyết liên hệ gia đình tại “ba cõi” … Thường Ngài thích cỡi ngựa sắt vân du, lưng đeo súng roulette, vừa quay súng tập bắn giống như một tài tử cowboy gạo cội vừa nói Pháp .

Tướng mạo sư to con, khỏe mạnh nên trên đường về nguồn cội sư dắt môn đệ vừa đi vừa chạy . Ðám đệ tử yếu ớt, xanh xao vàng vọt đi không vững phải mang nạng chống, lại còn mang theo những chiếc xe bò, đầy ắp và cồng kềnh đủ thứ tế nhuyễn riêng tư . Trong xe đầy nhóc bà con quyến thuộc .  Ðại sư mím môi, trợn mắt, mồ hôi ra như tắm vừa chạy, vừa thở hồng hộc . Ðồ chúng theo không kịp, túng thế máng bừa phiền não lên cổ, lên vai, lên đầu đại sư .

Trên đường hành hương đệ tử mỗi ngày một đông . Họ dùng dây thừng cột vào cổ ngựa của đại sư nhờ Ngài kéo dùm đòan xe .  Ðể cho kịp , họ leo lên xe ngồi chung với gia đình luôn theo đúng Chương trình bảo lãnh đoàn tụ nhân đạo để về Thiên đàng đở cô đơn, lạnh lẽo và an toàn .  Những Ðại dệ tử thì văn minh hơn, họ đi giầy trượt có bánh xe, hai tay ôm đại sư tỏ dấu thương yêu; nhưng mục đích là bám vào sức kéo của đại sư để về Thiên Ðường cho đỡ mõi chân . Thỉnh thỏang nhìn trước, nhìn sau nếu đàn em không để ý là nhanh như cắt họ tranh nhau vạch chiếc “vú già” gần hết sữa của Ðại sư ra “bú tí” chùn chụt .

Ði được một quãng đường dài ngựa của Sư sứt móng, bong gân mệt quá té sỉu .  Ðại sư hãi hùng nhìn lại phía sau : Một đoàn xe và người dài bất tận còn khủng khiếp hơn ngày di tản chiến thuật năm 1975 . Một số đệ tử thức giác không nỡ nhẩn tâm, từ trên vai đại sư nhẩy xuống, buông Ngài ra, mặc quần sà loỏng, áo thung lá, vứt hết đồ đạc, văn tự nhà đất, bằng cấp, chương mục ngân hàng, vợ, chồng, con, mình ên liều mạng chạy bộ về mách Cha Trời . Bon này bị anh em nguyền rủa là : phản Thầy, phản bạn và phá hoại Cơ Ðạo .

Tùy viên Thích Nữ Nga Sô lật đật kêu tê lê phôn cho xe cấp cứu chở ngựa của Ðại sư đến phòng hồi sinh của bệnh viện . Tăng ni còn lại kêu khóc như ri khiến Ðại sư mủi lòng, rơi lệ phải dùng tới một thùng khăn tay Kleenex để chùi nước mắt . Xong xuôi Ðại sư đành “thều thào” tuyên bố qui ẩn .  Ðồ chúng vật đầu, bứt tai, la khóc om xòm quỳ xin Sư cho lập một Tết VV tại Las Vegas làm nghi thức của lễ Quy ẩn và truyền y bát . Sư động lòng từ bi gật đầu .  Bà con muốn có đủ thì giờ và cơ hội để dọn dẹp gánh phiền não đang mắc trên vai Ðại sư (nhà cũ) để móc qua nhà mới (người thừa kế) cho nó yên tâm .

Xin đón đọc phần ôn cố, tri tân .

ÔN CỐ TRI TÂN

March 2, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Theo Thiền sử đời Ðường : Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn có hai đại đệ tử :

– Cơ đồ Tâm Linh (y bát và tâm ấn) trao cho Lục Tổ Huệ Năng
– Cơ đồ Hữu Vi (đền đài, miếu tự, kinh sách) : Hòa thượng Thần Tú đảm trách .

Ðời rất hòa hợp với Ðạo :

Ðời : Võ thì có trưởng môn
Văn thì có trưởng tràng .

Ðạo : Võ Phật (hình dung, sắc tướng) .
Văn Phật (tâm truyền tâm) : Bất lập văn tự, ngoại giáo biệt truyền vì Phật pháp vốn không liên quan đến văn tự .

Truyền y bát là truyền tâm ấn có nghĩa là trình độ tâm thức của người đệ tử được tuyển chọn đã hội nhập được với trình độ tâm thức của ông Thầy . Cả hai tâm thức đã trở về Nhất Nguyên thành đồng nhất thể nên đồng nhất lý . “Chân không” biến thể thành Diệu Hữu ở Nhị Nguyên khi có nhu cầu .

Dẫn Chứng Bằng Thiền Sử :

Tục truyền rằng : Ngũ tổ muốn truyền y bát, Ngài dạy các môn nhân mỗi người làm một bài kệ đệ trình .  Bài của người nào vào được cửa Ðạo tức là có đạo trong tâm thì sẽ được truyền y bát .

Bài kệ của Thượng tọa giáo thụ Thần Tú : Tổ phê mới tới ngoài thềm của cửa Ðạo, chưa vào được bên trong .
Lục tổ Huệ Năng : sanh tại Lãnh Nam, một miền hoang dã, được thâu nhận vào chùa giữ nhiệm vụ gĩa gạo . Ngài không biết chữ phải nhờ người viết kệ giúp :

Bồ đề chẳng có thọ,
Minh cảnh cũng không đài
Bổn lai không có vật
Nào chổ vướng trần ai ?

Diễn nghĩa : Tánh giác ngộ bồ đề không hình, sắc nên làm gì có gốc cây . Minh cảnh là tâm trong sáng, tánh nó là không, ngự tại chân không đâu có phải cái gương dưới thế gian nên làm chi có đài gương tức là cái gía đựng gương .  Xác là giả, tâm thức mới chính là TA, vốn trong sạch, không tướng, nên bụi trần chẳng có chỗ để vướng vào .

Ngũ tổ xem xong bài kệ biết Huệ Năng đã kiến tánh, thấy được cái tánh không của tâm nên đã vào được Ðại Ðạo,  e có kẻ mưu hại Ngài nên Tổ lấy giày chà hết bài kệ và nói rằng : “Bài kệ này cũng chưa thấy tánh” .  Các đệ tử hùa theo lời Tổ đều cho là phải .

Ngày kế Ngũ Tổ lén đến phòng giã gạo truyền Ngài Huệ Năng canh ba vào hầu trong thất . Ngũ tổ biệt truyền Tâm pháp đốn ngộ và trao y bát cho Ngài rồi dạy rằng : “Ngươi làm Tổ thứ  sáu” .

Tổ bảo Ngài phải trốn mau e có kẻ hãm hại rồi nói thêm : “Hãy đi ngay ! gắng sức qua hướng Nam, không nên vội thuyết pháp vì Phật pháp khó mở” .

Quả như lời Tổ nói, ít ngày sau mấy trăm người đuổi theo Ngài để tranh đoạt y bát . Sau khi Tổ viên tịch, Thần Tú nghịch mệnh Thầy và tông chỉ nên Thiền chia ra hai hệ phái :

1- Bắc Tông: Tiệm giáo, chậm, dựa vào kinh sách, tu theo thứ bậc, tuần tự, do thượng tọa Thần Tú đảm trách .

2- Nam Tông: đốn giáo, nhanh, bất lập văn tự, ngoại giáo biệt truyền . Trực chỉ chân tâm vào đạo, do Lục Tổ Huệ Năng hoằng pháp .

Nay lại nói về CHÙA CÀN KHÔN .

Xin đón đọc HỒI HAI .

HỒI 2

March 4, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Ðại sư khai hội truyền y bát,
Ðệ tử mười phương chuẩn bị về .

Ðại sư Thích Ba Phải khai hội Long Hoa tại kinh đô ngàn năm cờ bạc . Sư dàn thế trận thần sầu quỷ khốc . Ngài ném tâm thức của các đệ tử vào Bát quái đồ rồi định thần lực, lấy văn tự hỏa mù làm chiêu dồn các môn sinh vào cửa Tử  để : “cùng tắc biến” , hốt nhiên đại ngộ rồi tự thoát ra cửa Sinh . Ðây là một lối dạy học trò vừa là Thầy vừa là Chánh chủ khảo luôn .

– Ai là hậu thân Huệ Năng ?

– Ai là hậu thân Thần Tú ?

– Mười hai Sứ quân VV đã dựng cờ trên kỳ Ðài và đang vẽ kiểu áo Lãnh Tụ .

Tiếp theo

March 4, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Nay nói về Huệ Năng (hậu thân) pháp danh là Cô Ba Cầu Tiêu dâng kệ trình Ðại sư :

Tâm vốn vô tướng
Diện mục có như không,
Thấy, nghe chẳng phải thật,
Chẳng vướng cũng chẳng không vướng .

Diễn nghiã:

Tâm vốn không hình, sắc . Cái mặt của xác phàm (diện mục) là gỉa . Theo lý sinh, trụ, hoại, diệt có đó rồi sẽ trở về không . Thân xác đã là gỉa thì cái thấy, nghe không thể là thật được . Vướng là trược, không vướng là thanh . Có thể là thanh, khi cần cũng có thể là trược, nhưng trong thế chủ động, miễn nhiễm . Thanh trược đồng lúc để quán thông .

Hòa tan trong mọi trạng thái, luôn luôn vượt khung mê, phá khung chấp, trung dung nên Như Lai, tự tại .

Biết là cô Ba đã vào được cửa Ðạo, Ðại sư nghe xong truyền thị gỉa Thích Nữ Diệu Nga Sô lấy ra một cái bồ (loại thùng rác đan bằng tre) . Lễ truyền Bồ (thế y bát) cho cô ba theo thời trang hiện đại .  Ðại sư trao bồ rồi thuận tay tát cho cô Ba một cái thật mạnh rồi nạt lớn : Hãy đi lập hạnh Bồ Tát ! Rác rến chúng sinh thẩy ra phải nhặt bỏ vào bồ, khi nào đầy thì kêu tê lê phôn cho sở rác trên Thiên đình xuống chở đi .  Ðọan đọc kệ :

Phân thân xuống thế thưở nào ,
Nay đà thức ngộ bước vào càn khôn .
Ðiển thanh tự trở lộn về,
Quê xưa chốn cũ, cận kề với Cha .

Cô Ba hiểu ý . Hoa sen phải tự nở, không có quyền ăn tiệc dọn sẵn . Quì lạy Ðại sư ba lạy rồi cởi chiếc áo Tiên ba lớp trắng toát di dưới chân, xé làm nhiều mảnh dùng để lau nhà cầu . Tháo hài, sắn quần móng lợn, đi bốt đờ sô (giày cao cổ của lính), lấy hết bình sinh vác bồ lên vai, làm cho cô đã lùn lại lùn thêm .  Như Ðại sư thưở nào, cô từ gĩa mọi người, ung dung vừa đi vừa gậm bánh mì . Tiếng kệ cô ngâm vang, xa dần, xa dần :

Vượt qua sắt thép chận rào,
Nơi nào cũng tiến ra vào như không .

Thấy đồ chúng đứng chung quanh quá đông . Nhất là các đại đệ tử giầy dép bóng loáng, đồ viá thật đẹp, cà vạt hào quang rực sáng đủ màu; tướng mạo oai vệ, uy nghi . Toàn thân thủ lễ cứng ngắc như các pho tượng A La hán trong Chùa . Thanh điển ngời tỏa trong đôi mắt, lung linh như ngọc bích len lén nhìn trộm y bát trong tay Ðại sư rồi nuốt nước miếng ừng ực . Sau khi cô Ba đi khuất, các đệ tử mời Ðại sư vào hội yến . Trong bàn tiệc bắt đầu thi nhau trình bày ấn chứng . Trang điểm cái “Ta” lẫn cho nhau . Vũ khúc Ba Ngàn Thế Hạnh được múa lên khởi sắc đậm đà . Các sứ quân khoác Long Bào, phép mầu đầy mình, khí thế ngất trời, nội công thâm hậu chờ lệnh Ðại sư ra thao trường tỉ thí để tranh ngôi : Ðệ Nhất Bá Chủ Võ Phật Quản Thủ Cơ Ðồ Hữu Vi . Giờ khai mạc bắt đầu : Chiêng trống nổi lên ầm ĩ, cờ quạt rợp trời . Sư bắn ba phát súng roulette làm hiệu .  Ðại chúng nín thở chờ xem :

…..

Hồi 2 tiếp theo

March 4, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

1/ Một vị thiền sư mặt đỏ như son, vào khoảng lục tuần cỡi trên lưng chiếc hồ lô bay với tốc độ siêu thanh của tiếng niệm Phật . Nhẹ nhàng đáp trên khán đài không một tiếng động, mặc dầu thân hình Thiền sư có hơi đẫy đà . Ngài trang phục kiểu một vị trụ trì .  Cầm cây cờ có mang dấu hiệu một khóm mía, trên đề :Giang Hồ Bảo Tự, Ðệ Nhất Ngọt Lịm Chánh Tông Ðại Thừa Thanh Phái . Không thấy mang khí giới, Ngài đủng đỉnh vén tay áo cà sa lấy ra một thân cây mía hóa phép biến thành một óng tiêu rồi thổi bài : Vọng Về Tây Phương . Cử tọa ngủ ngon, quên hiện tại, trong khoảnh khắc hồn bay phiêu diêu về cõi non bồng, nước nhược .

2/ Một vị Thiền sư trẻ tuổi ăn mặc giống như Superman nghiêng mình bay vút lên khán đài . Gió thổi ào ào làm đại chúng tỉnh mộng . Luồng phi điển cực mạnh khiến Thiền sư dẫu đang đứng tấn mà áo cà sa vẫn còn bay phần phật . Trên ngực áo thêu hàng chữ : Ðệ Nhất Ðiển Quang Pháp Giới Chánh Phái Tây Phương Chân Nhân .  Ngài có khả năng phi thân như hỏa tiễn . Thường dạy đệ tử cách “cởi điển” trong các phi vụ lìa bỏ cõi đời ô trọc, để lang thang trên các giải ngân hà, khám phá một Thiên đường diễm ảo, kỳ bí, thần thoại và vô cùng siêu diệu . Tuy nhiên giờ độ ngọ Ngài nể tình đệ tử hết lòng mời mọc đành dùng tạm vật chất trần trược ở cõi thế gian giả tạm này .

3/ Từ phía đồ chúng bỗng có tiếng vó ngựa phi ào ào . Một đại nhân mang giáp trụ, tay cầm ngọn giáo, râu hùm, hàm én, mày ngài, oai phong lẫm liệt, tiếng nói sang sảng . Vũ khí là những chiếc vòng sắt (như vòng càn khôn của thái tử Na Tra) Ngài đeo đầy mình : Ở cổ, ở tay, ở chân, ở vai và cả ở bụng nữa . Khi múa lên biến thành một màn lưới dệt bằng ức triệu vòng bao che đại nhân . Không một thứ binh khí nào có thể phạm vào người được .
Ðại nhân cầm một cây cờ trên có dấu hiệu Hổ Phù, hai mắt trợn trừng, bộ ria quặp xuống trông giống như một quái vật thời tiền sử, ai trông thấy cũng phải táng đởm kinh hồn, dưới vẽ năm vòng giao nhau (tựa như cờ Thế vận hội) có mấy hàng THẦN CHÚ viết bằng Phạn ngữ :

“Lương sư phụ giáo hóa đệ tử qui không Nhất Luân . Chánh điện nị bất không tức chân không Vô Luân . Từ vô luân, sơ hóa tối ư tự nhiên, ngộ cảm thất an lạc, biến hóa thành luân luân dĩ chân lý động cước lòng vòng, đạo khả dĩ viên mãn . “

Ðông Âm Ðạo Sĩ

Thông dịch viên diễn nghĩa:

Lương Ðại sư dậy đệ tử về không (1 vòng) . Chánh diện Ngài không cả cái không tức chân không (không có vòng nào) . Từ không có vòng nào : giản dị, tự nhiên quá ta thấy mất niềm an lạc (vui) nên biến hóa thành nhiều vòng để chân lý đi lòng vòng, đạo mới tròn đầy được .
Từ đó mọi người xưng tụng môn phái của Ngài là:  Ða Luân Ðông Âm Chi Mẫu Vòng Vòng Khoa Học Gỉa Tưởng Chân Phái và đặt danh cho Ngài là Khoa Học Liên Vòng Ðông Âm Ðạo Sĩ .

Kế đến các môn phái khác tiếp tục trình diễn .

Ðón đọc Hồi 3

HỒI 3

March 8, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Thập nhị anh hào, tung bửu bối,
Cô Ba liều mạng, cháy thành tro .

Trong bài kỳ trước : ba vị đã lên võ đài biểu diễn pháp thuật, đến đây vị thứ tư xuất chiêu .

4/ Trên không trung bỗng có tiếng gầm lên như sư tử hống làm đại chúng kinh sợ hãi hùng . Một vị thượng tọa khoác cà sa kiểu Ai Cập cỡi …. trên chiếc gối vàng có tua, sáng chói; phóng đi như một vì sao chổi .  Ở phía đuôi phun ra một luồng sân điển đỏ rực, các đốm lửa nổ tung tóe tựa như hỏa diệm sơn .  Một tay cầm tích trượng trụ trì, còn tay kia cầm chai la de . Phu nhân cầm pháp kỳ cỡi bàn máy may bay theo sau .

Khi các Ngài hạ cánh xuống khán đài, chủ tọa chạy tán loạn vì không chịu nổi sức nóng . Ðồ chúng vuốt mồ hôi, cố vươn mắt nhìn lên . Bốn đệ tử ráp bốn gậy đồng thành một “thần cốc” hình tháp, giống như cái Pyramide của xứ Ai Cập cổ xưa .  Ðại đức ngồi vào trong tọa thiền . Phóng xạ trược điển tứ phía đồ chúng theo gió tạt lên khán đài , đụng thần cốc, xẹt lửa như chạm điện; rồi dội ngược trở lại . Thì ra thần cốc có kháng thể bất dung ô trược .  Ðại đức là phương trượng một ngôi bảo tự . Giòng dõi hoàng thân, quốc thích : tôn thất nhà Trần . Chùa không thấy niêm yết giới luật vì phương trượng, chính Ngài đã là thanh qui rồi .

Ngài pháp thuật cao cường, đã giải thoát khỏi điển quang pháp giới . Tu hạnh: Nhẫn Hòa . Bế quan, tỏa cảng trong các thần cốc tại bảo tự . Rất sợ trược, nhưng có hào khí không chấp chay mặn và lai rai ba sợi … la de .  Phu nhân rất hiền hòa và có tài làm bếp . Trên đỉnh cốc có một cây cờ đuôi nheo mang hàng chữ : THẦN CỐC ÐỘC LUÂN XA, BẤT CỘNG ÐỚI THIÊN CHI THÙ Ô TRƯỢC, CỰC THANH ÐẠI CHÁNH PHÁI . Ngài  xây các thần cốc để tăng ni tu hạnh : Tịch cốc, luyện phép mầu thần lực điển quang, ăn khí hạo nhiên thế cho cơm gạo . Tránh xa thế tục trần trược, ngu đần vì sợ nhiễm độc, hư hao, hoại nát thân xác và thanh điển . Thượng tọa dậy chúng đệ tử cách phóng điển để chế ngự đối phương . Cả ngày thầy trò chọi điển nhau, không phân thắng bại; thành ra chẳng còn phân biệt được ai là sư phụ, ai là đệ tử nữa . Bỗng một loạt tiếng nổ long trời, lở đất phát ra ở phía sau tọa cụ của phương trượng . Ngài cỡi gối bay vọt về Bồng lai thanh giới để lại trên phi đạo … một luồng khói đen nồng nặc, ngạt thở của ………………………….. mùi trược điển .

Còn tiếp …

Vị thứ 5

March 8, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

5/ Sau đó, hội trường im phăng phắc trở lại . Mây đen vần vũ . Gió thổi hiu hiu mang hơi nước mát rượi .Ðại chúng thiu thiu ngủ . Tiếng khóc thút thít mỗi lúc một gần hơn . Gío nấc từng cơn . Nước biển Ðông dâng ngập . Sóng cuồn cuộn vật đầu vào trụ khán đài bọt bắn tung tóe . Từ dưới nước một cư sĩ nổi lên . Ngài có tài độn thủy . Cử tọa ướt như chuột lột, ngơ ngác nhìn lên . Té ra cư sĩ họ Lưu . Chẳng biết tên húy là gì nên đồ chúng gọi là Lưu cư sĩ .  Ðáng điệu khiêm cung . Mặt buồn man mác như mùa thu lá bay . Thương cho chúng sinh kiếp phù du sớm nở tối tàn, luẩn quẩn trong vòng luân hồi lục đạo . Một vai khoác thùng phước sương (tùy hỉ) còn vai kia mang túi vải chứa các họa đồ xây cất chùa chiền và các binh thư, chiến thuật, chiến lược để củng cố và phát triển . Tay cầm pháp kỳ, không thấy đeo binh khí . Hai mắt rồng của Ngài tựa như hai viên hồng ngọc . Pháp lệ thủy tuôn ra như suối để : phổ độ và hóa giải những đau khổ, buộc thắt của cõi vật chất phù sanh đầy tâm có này . Ngài tu hạnh : Phước Lộc .

Sở trường : Xây chùa, miếu và đóng thùng tùy hỉ loại …. khổng lồ . Ngài là người ưu thời, mẫn thế . Tâm tư lèn chặt mưu chước, kinh luân, tế thế, độ tha nên chẳng bao giờ được thong dong, tự tại .

Thật là một người phước đức hiếm có ! Tại đấu trường, cư sĩ không dùng binh khí . Ngài chỉ cần vận dụng : Nhược lệ thần công lực là đối phương hồn xiêu phách lạc,  buông bửu bối ; một tay lau nước mắt, một tay lần ruột tượng lấy tiền bỏ vào thùng tùy hỉ góp công quả xây chùa . trên pháp kỳ có thêu hàng chữ : ÐẶC TRÁCH BÀNH TRƯỚNG, BẢO THỦ CƠ ÐỒ HỮU VI NGÀN NĂM TRƯỜNG TỒN, BẤT KHẢ HOẠI DIỆT, DANH MÔN ÐẠI CHÁNH PHÁI . Ðiạ lợi và nhân hòa Ngài đã nắm hết, chỉ còn chờ thiên thời là lập đàn Nam Giao làm lễ tế cáo trời đất lên ngôi giáo chủ .

Ðón đọc vị thư 6

Một chuyến đi xa

March 9, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Trong sự bất ngờ tui sắp có một chuyến đi xa . Ðêm qua tui thiền xuất hồn về đãnh lễ Thầy để được nghe dạy việc . Thầy dặn dò xong thì kêu tui qua cái cầu trước mặt vì có người muốn gặp .

Tui từ giả Thầy lần về phía cây cầu gổ, phong cảnh hai bên ngàn hoa khoe sắc. Tui mãi mê ngắm mà qua đến bên kia cầu lúc nào không hay . Chợt nhận thấy có người đang đứng nhìn tui với một nụ cười rạng rở , tui nhận ra ngay là Ðại sư huynh của mình. Lúc này không phải gìa nua, bệnh hoạn như lần cuối tui gặp khi còn sinh thời .  Mặt mài hồng hào đỏ đắn, tướng pháp thay đổi toàn diện.  Nếu không vì ý tui biết và nhận ra thì không thể cho người này là người anh kết nghĩa của tui được . Dáng dấp không còn nhỏ thó, mặt không còn thon gầy, mắt không láo liên,  mà ở nơi người này tỏa ra một cái gì dũng cảm, từ bi và đại trượng phu . Tui còn nhớ lúc sinh tiền Ðại sư huynh tui rất muốn làm đại trượng phu . Cho đến khi gần chết mà anh cũng không thể không làm một việc gì đó nói lên cái nghiã khí hùng hồn của một quân tử .

Tui vui mừng lướt tới . Hai anh em ôm chầm lấy nhau, bỏ mọi nghi lễ rườm rà nếu phải có . Anh cười ha hả nói :

– Kỳ này anh em mình lại có một chuyến du hành với nhau, anh được lệnh tháp tùng cùng em đi đây đó .

Xong anh nói :

– Nhờ em đánh máy lại “Chùa Càn Khôn”,  anh lại có dịp được nhớ tới . Tình đồng đạo của bao người đã dành cho anh làm anh rất cảm động. Mong em chuyển lời cám ơn của anh đến họ .

Hồn qui về xác mà tui còn nghe văng vẳng bài thơ “Quang Minh Chính Ðại”của đại sư huynh tui làm :

Khi không muốn thì nói là không muốn,
Chẳng rụt rè bởi lẽ hay vã chăng,
Lòng ao ước là cây tùng thẳng đứng,
Vút trời cao và chán phận cát đằng .
Chuyển màn đêm tăm tối,
Ngời ánh sáng sao băng,
Hóa thân từ hang động,
Vùn vụt cánh chim bằng,
Ðè mây, lướt gió,
Sáng rực tâm đăng,
Ngút ngàn chính khí,
Tâm linh siêu thăng,
Bay về đâu ?! Trong không gian vô tận,
Ngự về đâu ?!  Hàng ức triệu tinh cầu,
Xa mặt đất giữa muôn trùng cao rộng,
Hội kim thân vào nhất thức nhiệm mầu .
Vô trụ, vô đắc, vô cầu,
Là nguồn sinh lực đứng đầu càn khôn .
Gồm thâu thiện ác,
Sống động siêu minh,
Không tên, không tuổi,
không tướng, không hình,
Uy nghi hướng độ,
Càn khôn sinh linh .
Vào diệu hữu, trời long, đất lở
Ra diệu không vắng lặng vô tình ….
……………………………………………
Chân nhân tự kiến tánh mình
Hồi quang phản chiếu cái hình phù du
Xác thân tạm bợ , lao tù
Vọng tâm, loạn ý, dị thù dựng xây .
Hồi âm êm ả như mây,
Gió đưa mặc gió làm cây giữa rừng ….
……………………………………………………………..
Mở nắp hồ lô,
Thu về bửu bối,
Tay ôm bụng cười,
Dẹp tan tâm bệnh rối bời,
Ðể xin chỉ  được làm người vô danh .

Vị thứ 6

March 11, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

6/ Trên không trung có hai vị, một tiên ông và một tiên bà đang lướt và lượn đùa vui trong gió, với đôi cánh bằng giấy dán lông gà .  Bỗng trời lặng gió; hai Ngài tuần tự rớt nhanh xuống khán đài tạo nên hai âm thanh : bịch ! bịch! làm cử tọa thẩy đều kinh sợ, nhắm mắt, cắn răng, co lưỡi niệm Phật . Tất cả đồng hướng tâm cầu nguyện cho nhị vị tiên gia . Nào ngờ hai Ngài lồm cồm bò dậy, lôi từ trong bàn tọa ra hai chiếc gối bông “phòng thủ” . Thật là những vị kinh nghiệm sâu dầy, tài cao, trí rộng, đóan biết trước được thiên cơ . Các Ngài đều cầm trên tay một đài gương và một bình tịnh thủy .Ðài gương dùng để hồi quang, phản chiếu soi tiền căn, hậu kiếp chúng sanh rồi lấy nước “Chanh lồ” trong bình để giải trược .

Trên pháp kỳ của nhị vị tiên gia thêu hàng chữ : “KIM THÂN THẦN LỰC, HOÀNG GIA CHÍ TÔN ÐẠI PHÁI” .  Trường phái này là Vô Vi ly khai . Có nhiều khả năng CHẾ PHÁP .  Dường như đại diện cho tước vị và uy quyền của chư vị thiêng liêng đi cấy đức tin . Rất có thế lực . Tùy theo niềm tin nhiều ít : sẽ được điểm đạo và thu hồn về thiên đàng phong chức . Nghe nói các Ngài hứa nếu ngoan ngoãn tin theo thì sẽ dành cho một ghế ngồi tại tiên cung hoặc Tây phương cực lạc hiện nay còn rất ít chỗ . Ðồ chúng thì thầm bàn tán đều cho là  Thiên Sứ giáng lâm . Rồi bảo nhau ngồi xuống tọa thiền TỊNH TÂM . Trong lòng thầm mong  mình sẽ là người được tuyển chọn cứu độ về nơi cảnh Tiên, nhà Phật .

Bỗng cuồng phong, gió lốc xoáy dữ dội . Bụi cát được cuốn hút bốc lên không trung thành một cột khói cao ngất trời . Nhị vị tiên gia hốt nhiên đại ngộ la lớn :

“Ta đã biết hết ! ta đã biết hết ! Thiên cơ đã tới ! Những kẻ chịu tin vô điều kiện và đã được ta điểm đạo hãy mau mau ra phi đạo ở chân cột khói” .

Một nhóm người chạy theo . Các Ngài lấy cánh giấy nương theo gió lốc về thiên cung . Bọn người đi theo bám vào cánh các Ngài .  Thiên cơ đổi chiều, mây đen vần vũ . Mưa rơi nặng hạt . Lông gà dán vào cánh giấy gặp nước rơi lả tả . Giấy ướt rách nát chỉ còn trơ lại đôi cánh bằng khung tre lảo đảo trên không . Gió lốc ngưng xoáy . Tất cả đều rơi ào ào xuống trần gian kể cả nhị vị tiên gia .  Xe cứu thương của cõi phù sanh ngu si đần độn này phải đưa chư tiên vào bệnh viện khẩn cấp bó bột và cứu chữa . Rất may không có vị nào qui tiên cả .

Ðón đọc vị thứ 7

Vị thứ 7

March 12, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

7/ Từ trên hai cụm mây trắng bước xuống võ đài là một thượng tọa người xứ Phù Tang, pháp danh : Sanyo và một pháp sư .  Ðại đức người cao lớn, chiếc áo cà sa còn vương tuyết trắng, chứng tỏ Ngài từ miền ngàn năm băng giá giáng lâm . Cầm tích trượng và pháp kỳ đi một vòng để trấn theo thế trận đồ bát quái . Ngài xuất thân Thiếu Lâm Tự, tốt nghiệp hạnh : Vĩ Kiên . Theo sau là một pháp sư tân tòng . Trước ngực và sau lưng áo choàng có vẽ hình bát quái . Tay cầm pháp kỳ, lưng đeo kiếm gỗ có tua đỏ ở chuôi . Ngài khoan thai yểm bốn góc khán đài và chính giữa bằng năm cây cờ ngũ sắc . Ðoạn ngồi xuống tọa thiền thuyết pháp . Trước khi rao giảng Ngài đốt bùa, phù phép và lâm râm đọc thần chú . Trên đỉnh đầu hai Ngài hào quang ngũ sắc phun ra như đốt pháo bông đẹp tuyệt vời .

Pháp kỳ thêu hàng chữ : TỔNG TRẤN, BÁT QUÁI, THA LỰC CHƯỞNG QUẢN, PHIẾU DIỀU, NON BỒNG NƯỚC NHƯỢC PHÓNG TÂM HUYỄN CẢNH ÐẠO QUÁN . Thời pháp thật siêu diệu, cử tọa được dịp thả hồn phiếu diều bay về cung Ngọc Hư, Diêu Trì, cảnh Bồng Lai, Ðại La Thiên . Huyễn cảnh muôn màu chói lòa, rực rỡ, ngàn vẻ diệu vợi, nguy nga .  Sau khi thời pháp chấm dứt, cử tọa lại rơi trở về cõi diêm phù trần gian đầy đau khổ và tranh đấu này . Một Ngài chữa bệnh cho toa, trừ ma, ếm quỉ bằng từ trường của trái đất : rờ đâu khỏi đó . Một Ngài phát bùa : loại ngồi thiền thanh tịnh, cô hồn các đảng không dám quấy phá, loại yên ổn gia cang, loại tấn tài, tấn lộc …. Cử tọa ùn ùn kéo lên khán đài xin bùa và thánh thi . Các Ngài có thiên trách làm việc với : ba tòa quan lớn, tối cao pháp viện tại dinh Thánh Mẫu .  Ðêm đêm thường đi nhậu nhẹt với Thần Tài, Thổ Ðịa .  Rất có thế lực . Có khả năng trục xuất tức khắc những hồn ma bóng quế u ơ, lạng quạng cư ngụ bất hợp pháp . Một khi bùa đã đốt, kiếm gỗ vung lên là oan hồn chết tan như xác pháo . Bỗng pháp sư lên cơn đau tim xây xẩm và choáng váng .

Tâm nghiệp hành làm cho tâm bệnh Ngài càng lúc càng trầm trọng . Ðang lúc tang gia bối rối chợt một vị Thiên thần cánh dài trắng muốt từ trên mây cao bay xuống đưa cho thượng tọa một điện tín .  Ðại đức lật đật mở ra coi :

CÔNG ÐIỆN HỎA TỐC

Nơi gởi : Văn phòng Quan Âm Ðại Sĩ
Nơi nhận : Thiền sư Sanyo
Thông Báo : Phán quan tầng địa ngục thứ 9

Hiền thê lâm trọng bệnh . Gia Cang bất an . Truyền khẩn cấp về tận độ cho tròn nhân đạo . Trái lệnh sẽ bị nghiêm phạt .

Ký tên và đống dấu : Chánh văn phòng Quan Thế Âm Bồ Tát .

Chúng đệ tử phải dìu pháp sư lên xe mây đưa về y quán tại Ðại La Thiên khẩn cấp cứu chữa . Còn phần đại đức “Ngài” hốt hoảng phóng lên một cụm mây trắng bay về cố hương .  Bá tánh bùi ngùi xót thương . Các Ngài đã phụng sự chúng sinh đến quên bản thân và gia cang mình để hành thiên đạo . Thành ra không còn thì giờ lo việc nhân đạo nhỏ nhoi, thấp hèn và việc nghiên cứu y dược chữa tâm bệnh chính mình .

Thật là những vị có đức độ từ bi, cứu nhân, độ thế vị chúng vong thân . Cả thẩy sụt sùi rơi lệ .

Ðón đọc vị thứ 8 sau ngày 17 thang 3

Vị thứ 8

March 18, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

8/ Từ trên chín từng mây xanh bỗng có một vị cỡi búa, tay phải cầm một vật trông từa tựa như con dao, tay trái cầm pháp kỳ . Cán búa xịt lửa như hỏa tiễn  rồi lao thẳng xuống trần gian bay lượn nhiều vòng trên đầu đại chúng để thị oai . Vì búa đầu nặng đuôi nhẹ nên thế bay hơi tròng trành, gục gặc . Sau lưng Ngài đeo một bình ắc qui, hai sợi giây điện nối vào tim .  Ðồ chúng hết hồn cắn răng , co lưỡi niệm Phật trước mỗi vòng bay . Chỉ sợ : nói dại, đổ xuống sông, xuống biển lỡ búa hết xăng rớt xuống khán đài .  Hai mắt mở trừng giống như một người chết oan trông thật là hùng dũng . Ngài xưng là Bố và gọi đại chúng là các con . Nói toàn tiếng “Ðức” . Sắc phục giản dị, bình dân giống như một vị thiến heo . Thì ra vật “Ngài” cầm ở tay phải là con dao thiến heo . Lớn tiếng dọa : hễ đứa nào còn lải nhải nói pháp là Ngài thiến luôn . Tất cả hội trường im phăng phắc niệm Phật vì sợ mất phương tiện luyện đạo : tinh hóa khí, khí hóa thần, thần hoàn hư thì làm sao tam huê tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên mà về hư không đại định được .

Sau đây là bài thuyết pháp :

“Các con phải cấm khẩu nghe Cha răn dậy về phép luyện đạo, mở tâm để trở về tâm không . Tâm không hay không tâm cũng đếch có khác nhau con chó gì ! vì đều là không cả . Chữ không để trước hay để sau chữ tâm là thế thuận nghịch, một kiểu chơi chữ của mấy thằng đi học chứ có con mẹ gì đâu . Thuận nghịch, thiện ác, thanh trược đều là Thượng Ðế tức Cha đây .  Ðứa nào lộn xộn bố thiến luôn . Chân lý là cái lý di chuyển của bước chân đi, nghe chưa ?  Ði kiểu nào cũng là đi : con cua đi ngang, con cá đi bằng vây và đuôi ; đến như con lươn, con giun làm cóc gì có chân mà cũng đi được ! Các con người trần tim thịt nên ngu dốt bỏ mẹ . Muốn mở tâm thì mổ cha nó ra, mổ một lần không mở, ông tiếp tục mổ nữa . Nếu còn ương ngạnh không chịu mở, ông cắt vứt bà nó đi thay bằng tim lát tíc (plastic) . Ð.M ! Có thế mà cũng không hiểu gì ráo trọi “.

Ðồ chúng ghé tai nhau thì thầm : “Nghe nói, tiền kiếp Cha tu ở Chùa Cầu Muối Sàigòn, bị bệnh đau tim nên mổ nhiều lần . Sau cùng phải thay bằng tim plastic ”.
Là Cha có khác, muốn nói ngang, nói dọc, nói ngược, nói suôi cũng ra chân lý tròn đầy .

Thời pháp thật hay . Cha dùng toàn danh từ bình dân khu Cầu Muối, kể cả chửi thề mà vẫn diễn đạt được những chân lý cao xa, phiếu diều và vô cùng siêu diệu !

Từ đó mọi người kinh sợ và xưng tụng Ngài là : CHA KHÔNG TÂM .

Ðón đọc kỳ tiếp :

Bốn vị anh hùng cuối cùng, xuất đầu lộ diện cho đủ bộ Thập Nhị Sứ Quân và trận đồ chiêu hiền của Ðại Sư Thích Ba Phải .

HỒI 4

March 20, 2010 in UncategorizedLeave a comment (Edit)

Sáu cửa sinh, quần hùng hỗn chiến
Nẻo đi về, phừng phực lửa Thiên .

Vì lý do thiên cơ thay đổ liền liền . Ðại sư Thích Ba Phải sắp qui ẩn . Chùa Càn Khôn mịt mù khói lửa . Anh hùng, hào kiệt mọc lên như nấm . Ðạo sử đã tới một khúc quanh . Hồi 4 như đã giới thiệu ở số báo trước đành phải đổi lại cho phù hợp với thiên cơ .

Cha Không Tâm Nam chinh, Bắc phạt ,
Các sứ quân cởi giáp qui hàng .

Cha mặc chiến bào bằng vàng, tay cầm ngự ấn bằng ngọc mầu hổ phách trông giống như một chiếc đùi gà quay .  Còn tay kia cầm bầu ngự tửu . Cận vệ tướng quân hùng khí như Trương Phi . Một tay cầm siêu, một tay cầm soái kỳ cho Cha . Mình khoác áo da beo, cỡi trên lưng thần ngưu hộ gía . Soái kỳ ghi hàng chữ : ” NHẤT ÁNH ÐẠI LINH QUANG HỘI NHẬP TẮC BIẾN KIM THÂN KHÔNG TÂM CHI PHỤ ” Búa và thần ngưu bay vèo vèo trên không trung đi Bắc phạt . Tuyến đầu là các thần cốc . Trần phương trượng đặt soái phủ tại trung ương cốc cùng hội đàm với các vị kỳ mục tìm cách đối phó . Năm cốc khác của các tăng ni xếp theo hình ngũ giác đài vây chung quanh . Trận đồ dàn theo thế Lục Tự . Ðiển quang tung lên như đốt pháo bông che chở cho sáu thần cốc . Ðông Âm đạo sĩ ngạo nghễ ngồi rung đùi vuốt râu, tay cầm sợi xích sắt liên vòng trấn tại cửa tam quan . Cha cỡi búa vận thần lực định húc què chân ngựa của đạo sĩ bằng chiêu Mạt lộ vong thân chí mạng chi thế . Ðạo sĩ nuốt hận dẫn đám tàn quân cùng với tả, hữu tướng quân là Lục Văn Căn và Lục Văn Trần đi lập chiến khu tại núi Tự Tin trong rừng Tự Chủ . Trên đường vong quốc, gió heo may trở lạnh . Ngài thò tay vào trong bọc lấy chiếc áo dòng đen ngụy trang, trương cờ thập tự giá nhằm hướng giáo đường tạm dung thân .  Thật là trời cao lại còn có trời cao hơn .

Cha thừa thắng húc búa vào soái cốc . Cửa thành mở toang . Trần phương trượng cởi giáp, tự trói xin qui hàng . Cha truyền giết heo khao quân . Phương trượng thét tăng ni xuống núi mua về . Ngài dùng gươm Tình Thương cạo lông heo, mở tàng thất lấy kinh điển, tràng hạt và mõ làm củi quay heo để tỏ lòng thần phục . Lần đầu tiên trong đạo sử khói hương trầm quyện với mùi heo quay thơm phức . Phương trượng đã nuôi dưỡng ý chí xây dựng nên một cổ tự nguy nga, độc lập ; có ngờ đâu sự độc tài thường nhật đã bị khống chế bởi một kẻ độc tài hơn .  Trong ngày lễ khao quân, Cha ngồi trên ngai vàng tại chính điện . Bên tả có cận vệ tướng quân . Bên hữu có thiền sư Sanyo, đã qui hàng và được tấn phong Trưởng giáo của Tam giáo tòa .

Như say men chiến thắng, Cha thừa thế chinh Nam chiếm Nhị Không cổ tự . Tại đây trụ trì theo thể tam đầu chế . Hai vị đã trần vai áo qui hàng . Ðệ tam phương trượng vốn giòng dõi tôn thất nhà Nguyễn, pháp danh Thái Hòa Hưng Ðạo, không chịu khuất phục, nửa đêm bỏ chùa đi vào rừng .

Hung tín bay thật nhanh về phương Nam . Lưu cư sĩ mặt cắt không còn một hột máu, hồn xiêu, phách lạc . Ngài lập một đàn tràng ngay giữa sân Hồng Bích Ðại Kiên Bảo Tự cúng sao giải hạn vào 12 giờ khuya . Mình mặc áo tế, chân đi hia, ngước nhìn lên bầu trời : phối hợp thiên văn với tử vi bói dịch đệ xin thiêng liêng quyết định giùm việc quan cơ . Thánh dậy rằng : “Sao Không Tâm là một hung tinh đắc địa, phát dã như lôi, ngời sáng ở phương Nam; điềm này có Kim thân Thánh Ðế ra đời . Kẻ thượng trí nên nắm lấy thời cơ, phò minh quân diệt hết anh hùng trong thiên hạ thì dựng nghiệp bá dễ như trở bàn tay . Chiến quốc hiện đang ở thế chân vạc . Tương kế, tựu kế dùng sức búa của Minh Vương đập gẫy hai chân kia thì đương nhiên tọa hưởng kỳ thành . Dụng mưu thần mà bình thiên hạ . Ngôi tổ mộ đã phát . Bắt chước như Tào A Man làm thừa tướng nhưng đắc nhân tâm và có thực quyền . Sao Hưng Thái và Lâm Ngọc ở phương Bắc có thể sẽ lu mờ vì bị tuần, triệt án ngữ . Nhóm sao Vô Minh đã “băng” ra khỏi sa bàn của chùa Càn Khôn mô hình, vượt Nam Hải và đã tìm thấy Chùa Càn Khôn thực . Ðang khai pháp . Ðám này vô hại vì đã ra khỏi tầm tay và vùng hoạt động . Phương Nam chỉ còn sao Diễm Văn là đáng ngại . Sao này nằm trong chòm sao Trường Kiên . Sau bao đổi thay của thái dương hệ không chịu tắt quang năng . Muốn tru diệt tất phải dùng thế Quần hồ địch nhất hổ . Ðể trở thành một tuyệt chiêu phải phối hợp với sao Khốc Lệ . Như vậy là bất chiến tự nhiên thành . Còn kỳ dư, thiên cơ không thể nói hết được . Ta ban cho con thanh Tần Thủy Hoàng đệ nhất danh kiếm để vệ đạo . Kẻ nào trái ý cứ việc tuốt ra khỏi vỏ, chém cho ngọt và đẹp là muôn việc đắc thành như sở nguyện “.

Lưu cư sĩ cả mừng . Ngài lập một đàn Nam Giao, quay mặt về phương Bắc quì lậy và phò Không Tâm làm Thần Tú Ðại Hoàng Ðế . Truyền trưng tập hết các thợ may trong lãnh địa để may cờ trắng đầu hàng, cắm dọc theo đường đi . Trải cả ngàn dặm bằng thảm nhung đỏ để đón thiên sứ và thánh chỉ . Bỗng từ xa Không Tâm đại đế cỡi búa đi giữa . Bên tả có cận vệ tướng quân ngồi trên mình thần ngưu . Bên hữu có thiền sư Sanyo đứng trên khóm mây, vai vác một rương bùa hộ gía . Lưu cư sĩ mình mặc áo gai màu trắng, chân đi dất, quì mọp để đón Thánh Chúa giáng lâm . Hai tay dâng hộp sắc sơn son, thép vàng trong đựng bản đồ lãnh địa với chùa Hồng Bích Ðại Kiên, các tầng thất và trọn bộ cơ sở hữu vi để làm bằng cho sự thần phục . Không Tâm sắc phong cho Ngài là Lưu thừa tướng . Truyền khai triều đem văn, võ bá quan ra lạy chào . Ðại Vương ngồi trên ngai vàng tại chính điện . Giờ khai triều đã điểm . Hoàng cung vắng tanh chỉ có một mình Lưu thừa tướng khép nép đứng hầu . Vương nổi giận đùng đùng, gõ búa xuống bàn rầm rầm .

Không Tâm :
– Ðệ nhất võ phẩm tướng quân đâu ?

Lưu thừa tướng:
– Thưa, hạ thần .

Không Tâm :
– Ðệ nhất văn phẩm đại học sĩ đâu ?

Lưu thừa tướng:
– Thưa, cũng hạ thần .

Không Tâm (trợn mắt):
– Tứ trụ triều đình, các vị Hàn lâm tại cơ mật viện đâu ?

Lưu thừa tướng :
– Thưa, cũng lại hạ thần .

Không Tâm (cười ha hả) :
– Khá khen thay cho khanh, vua tôi mình đồng tánh . Không thể tin ai được . Hào kiệt như sao buổi sáng, nhân tài như lá mùa thu . Ngoài trẫm và khanh không ai có khả năng gánh vác . Tuy nhiên trẫm khuyên khanh nên nhờ thợ mã làm một số hình nhân cho mặc triều phục để cho có tụ, che mắt chư hầu .

Lưu thừa tướng :
– Dạ thưa, đã có làm rồi .

Không Tâm (khoái chí) quên mình đang đóng vai Thiên Tử, nên ngôn từ đượm vẻ buông thả tự nhiên :
– Thằng này giỏi quá ! dùng hạ sách mà đạt truyệt chiêu . Tao cho mày thanh Chí mạng siêu thủ đoạn linh kiếm . Có quyền tiền trảm, hậu tấu . Hành đạo phải độc tài, đứa nào chống đối và không tin cứ việc chém văng mạng rồi đem chôn mẹ nó đi là xong, nghe chưa ?

Lưu thừa tướng (vui mừng, khấu đầu tạ ơn) rồi hô lớn :
– Khâm chỉ .

Các sứ quân lần lược qui hàng vô điều kiện . Có kẻ ra đi không hẹn ngày về .

Có người vẫn lẳng lặng đơn thương, độc mã hành đạo . Có kẻ mài gươm dưới trăng . Nhưng ý dân là ý trời . Dân muốn là trời muốn . Có cầu tất có cung . Thần Tú Ðại Ðế đăng đàn thuyết giảng thời pháp : Di Hàng Chi Cua rất hay . Khi đi ngang, lúc đi dọc . Bước tới, bước lui . Có lúc lại dơ hai càng lên như đe dọa . Ðồ chúng thì thầm :

– Thời pháp thật siêu diệu, thượng vàng, hạ cám trong thế lòng vòng đi như không đi . Khai mà thành đóng . Trắng hóa ra đen . Thần thông biến hóa . Lúc thì dọa nạt như chớp bể, mưa nguồn, khi thì ngọt ngào như đường như mật .

Ðại sư Thích Ba Phải đã lo xong nhiệm vụ : Cơ đồ Vô Vi và Hữu Vi đã có người thừa kế . Ngài chỉ còn chờ phần hữu vi được yên ổn, nơi nơi hòa bình, đầu phục người kế vị thì Ngài mới qui ẩn .

Hậu thân Huệ Năng là Cô Ba cầu tiêu cũng đã trình lên Ðại sư khả năng gánh vác của mình . Lẳng lặng ra khỏi vườn ương cây, vác bồ hạt giống Tâm Pháp Trường Sinh đi khai pháp tại chùa Càn Khôn có núi cao, biển rộng, sông dài . Nhường lại cho Thần Tú cái sa bàn chùa .

Trăng tròn thì sẽ khuyết, lá rụng về cội . Sóng sau trùm sóng trước . Một suối đổ về trăm sông nhưng cuối cùng cũng đều hội nhập vào biển Ðại Ðồng .

  • · Ðến đây thì Chùa Càn Khôn do đại sư huynh viết đã chấm dứt và sau đó vì thời cuộc đảo điên nên trường thiên đạo sử tiểu thuyết này đã biến dạng thành những bài viết mang tên khác .

Ðến đây blog Coivohinh xin được hạ màn .  Trong suốt cả một cuộc đời của tui chỉ như nhiều vở tuồng nối tiếp, kéo màn rồi lại hạ màn . Diễn viên cởi bỏ xiêm y ra góc đường ngồi chòm hỏm ăn bát cháo hoa nóng, xì xụp húp lấy húp để tận hưởng cái hương vị thơm tho của gạo nếp và nếu may  lắm có được vài đồng xu thì mua thêm tí dưa mắm hay một chút chà bông để rồi lua nó vào miệng nuốt nó với cháo là thấy cuộc đời chỉ có vậy là thú vị nhất .

Phải nhìn kỷ lắm thì người ta mới nhận diện ra cô đào già ngồi thu lu bên gánh cháo còn không thì chỉ thấy một bà cụ lom khom vừa thổi vừa húp mà thôi . Ánh sáng loe loét tỏa ra từ ngọn đèn dầu của cô bán hàng rong chỉ soi được có một phần gương mặt đã nhăn nheo nhưng mãn nguyện của bà lão .  Thế là đêm nay về cụ bà sẽ ngũ một giấc ngon, bụng đã ấm, tuồng đã đóng, nợ nần gì nữa để mà trả lại cho đời ???
Liêu xiêu ngã bóng bên đường, cố dõi mắt theo thì rồi cụ cũng đã mất hút còn đâu !!??

Còn tiê’p…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: