HẠ MÀN

Ðến đây blog Coivohinh xin được hạ màn .

Trong suốt cả một cuộc đời của tui chỉ như nhiều vở tuồng nối tiếp, kéo màn rồi lại hạ màn . Diễn viên cởi bỏ xiêm y ra góc đường ngồi chòm hỏm ăn bát cháo hoa nóng, xì xụp húp lấy húp để tận hưởng cái hương vị thơm tho của gạo nếp và nếu may lắm có được vài đồng xu thì mua thêm tí dưa mắm hay một chút chà bông để rồi lua nó vào miệng nuốt nó với cháo là thấy cuộc đời chỉ có vậy là thú vị nhất .

Phải nhìn kỷ lắm thì người ta mới nhận diện ra cô đào già ngồi thu lu bên gánh cháo còn không thì chỉ thấy một bà cụ lom khom vừa thổi vừa húp mà thôi . Ánh sáng loe loét tỏa ra từ ngọn đèn dầu của cô bán hàng rong chỉ soi được có một phần gương mặt đã nhăn nheo nhưng mãn nguyện của bà lão .  Thế là đêm nay về cụ bà sẽ ngũ một giấc ngon, bụng đã ấm, tuồng đã đóng, nợ nần gì nữa để mà trả lại cho đời ?!?!?!
Liêu xiêu ngã bóng bên đường, cố dõi mắt theo thì rồi cụ cũng đã mất hút còn đâu !!??

Advertisements

* Ðến đây thì Chùa Càn Khôn do đại sư huynh viết đã chấm dứt và sau đó vì thời cuộc đảo điên nên trường thiên đạo sử tiểu thuyết này đã biến dạng thành những bài viết mang tên khác .

HỒI 4

Sáu cửa sinh, quần hùng hỗn chiến
Nẻo đi về, phừng phực lửa Thiên .

Vì lý do thiên cơ thay đổ liền liền . Ðại sư Thích Ba Phải sắp qui ẩn . Chùa Càn Khôn mịt mù khói lửa . Anh hùng, hào kiệt mọc lên như nấm . Ðạo sử đã tới một khúc quanh . Hồi 4 như đã giới thiệu ở số báo trước đành phải đổi lại cho phù hợp với thiên cơ .

Cha Không Tâm Nam chinh, Bắc phạt ,
Các sứ quân cởi giáp qui hàng .

Cha mặc chiến bào bằng vàng, tay cầm ngự ấn bằng ngọc mầu hổ phách trông giống như một chiếc đùi gà quay .  Còn tay kia cầm bầu ngự tửu . Cận vệ tướng quân hùng khí như Trương Phi . Một tay cầm siêu, một tay cầm soái kỳ cho Cha . Mình khoác áo da beo, cỡi trên lưng thần ngưu hộ gía . Soái kỳ ghi hàng chữ : ” NHẤT ÁNH ÐẠI LINH QUANG HỘI NHẬP TẮC BIẾN KIM THÂN KHÔNG TÂM CHI PHỤ ” Búa và thần ngưu bay vèo vèo trên không trung đi Bắc phạt . Tuyến đầu là các thần cốc . Trần phương trượng đặt soái phủ tại trung ương cốc cùng hội đàm với các vị kỳ mục tìm cách đối phó . Năm cốc khác của các tăng ni xếp theo hình ngũ giác đài vây chung quanh . Trận đồ dàn theo thế Lục Tự . Ðiển quang tung lên như đốt pháo bông che chở cho sáu thần cốc . Ðông Âm đạo sĩ ngạo nghễ ngồi rung đùi vuốt râu, tay cầm sợi xích sắt liên vòng trấn tại cửa tam quan . Cha cỡi búa vận thần lực định húc què chân ngựa của đạo sĩ bằng chiêu Mạt lộ vong thân chí mạng chi thế . Ðạo sĩ nuốt hận dẫn đám tàn quân cùng với tả, hữu tướng quân là Lục Văn Căn và Lục Văn Trần đi lập chiến khu tại núi Tự Tin trong rừng Tự Chủ . Trên đường vong quốc, gió heo may trở lạnh . Ngài thò tay vào trong bọc lấy chiếc áo dòng đen ngụy trang, trương cờ thập tự giá nhằm hướng giáo đường tạm dung thân .  Thật là trời cao lại còn có trời cao hơn .

Cha thừa thắng húc búa vào soái cốc . Cửa thành mở toang . Trần phương trượng cởi giáp, tự trói xin qui hàng . Cha truyền giết heo khao quân . Phương trượng thét tăng ni xuống núi mua về . Ngài dùng gươm Tình Thương cạo lông heo, mở tàng thất lấy kinh điển, tràng hạt và mõ làm củi quay heo để tỏ lòng thần phục . Lần đầu tiên trong đạo sử khói hương trầm quyện với mùi heo quay thơm phức . Phương trượng đã nuôi dưỡng ý chí xây dựng nên một cổ tự nguy nga, độc lập ; có ngờ đâu sự độc tài thường nhật đã bị khống chế bởi một kẻ độc tài hơn .  Trong ngày lễ khao quân, Cha ngồi trên ngai vàng tại chính điện . Bên tả có cận vệ tướng quân . Bên hữu có thiền sư Sanyo, đã qui hàng và được tấn phong Trưởng giáo của Tam giáo tòa .

Như say men chiến thắng, Cha thừa thế chinh Nam chiếm Nhị Không cổ tự . Tại đây trụ trì theo thể tam đầu chế . Hai vị đã trần vai áo qui hàng . Ðệ tam phương trượng vốn giòng dõi tôn thất nhà Nguyễn, pháp danh Thái Hòa Hưng Ðạo, không chịu khuất phục, nửa đêm bỏ chùa đi vào rừng .

Hung tín bay thật nhanh về phương Nam . Lưu cư sĩ mặt cắt không còn một hột máu, hồn xiêu, phách lạc . Ngài lập một đàn tràng ngay giữa sân Hồng Bích Ðại Kiên Bảo Tự cúng sao giải hạn vào 12 giờ khuya . Mình mặc áo tế, chân đi hia, ngước nhìn lên bầu trời : phối hợp thiên văn với tử vi bói dịch đệ xin thiêng liêng quyết định giùm việc quan cơ . Thánh dậy rằng : “Sao Không Tâm là một hung tinh đắc địa, phát dã như lôi, ngời sáng ở phương Nam; điềm này có Kim thân Thánh Ðế ra đời . Kẻ thượng trí nên nắm lấy thời cơ, phò minh quân diệt hết anh hùng trong thiên hạ thì dựng nghiệp bá dễ như trở bàn tay . Chiến quốc hiện đang ở thế chân vạc . Tương kế, tựu kế dùng sức búa của Minh Vương đập gẫy hai chân kia thì đương nhiên tọa hưởng kỳ thành . Dụng mưu thần mà bình thiên hạ . Ngôi tổ mộ đã phát . Bắt chước như Tào A Man làm thừa tướng nhưng đắc nhân tâm và có thực quyền . Sao Hưng Thái và Lâm Ngọc ở phương Bắc có thể sẽ lu mờ vì bị tuần, triệt án ngữ . Nhóm sao Vô Minh đã “băng” ra khỏi sa bàn của chùa Càn Khôn mô hình, vượt Nam Hải và đã tìm thấy Chùa Càn Khôn thực . Ðang khai pháp . Ðám này vô hại vì đã ra khỏi tầm tay và vùng hoạt động . Phương Nam chỉ còn sao Diễm Văn là đáng ngại . Sao này nằm trong chòm sao Trường Kiên . Sau bao đổi thay của thái dương hệ không chịu tắt quang năng . Muốn tru diệt tất phải dùng thế Quần hồ địch nhất hổ . Ðể trở thành một tuyệt chiêu phải phối hợp với sao Khốc Lệ . Như vậy là bất chiến tự nhiên thành . Còn kỳ dư, thiên cơ không thể nói hết được . Ta ban cho con thanh Tần Thủy Hoàng đệ nhất danh kiếm để vệ đạo . Kẻ nào trái ý cứ việc tuốt ra khỏi vỏ, chém cho ngọt và đẹp là muôn việc đắc thành như sở nguyện “.

Lưu cư sĩ cả mừng . Ngài lập một đàn Nam Giao, quay mặt về phương Bắc quì lậy và phò Không Tâm làm Thần Tú Ðại Hoàng Ðế . Truyền trưng tập hết các thợ may trong lãnh địa để may cờ trắng đầu hàng, cắm dọc theo đường đi . Trải cả ngàn dặm bằng thảm nhung đỏ để đón thiên sứ và thánh chỉ . Bỗng từ xa Không Tâm đại đế cỡi búa đi giữa . Bên tả có cận vệ tướng quân ngồi trên mình thần ngưu . Bên hữu có thiền sư Sanyo đứng trên khóm mây, vai vác một rương bùa hộ gía . Lưu cư sĩ mình mặc áo gai màu trắng, chân đi dất, quì mọp để đón Thánh Chúa giáng lâm . Hai tay dâng hộp sắc sơn son, thép vàng trong đựng bản đồ lãnh địa với chùa Hồng Bích Ðại Kiên, các tầng thất và trọn bộ cơ sở hữu vi để làm bằng cho sự thần phục . Không Tâm sắc phong cho Ngài là Lưu thừa tướng . Truyền khai triều đem văn, võ bá quan ra lạy chào . Ðại Vương ngồi trên ngai vàng tại chính điện . Giờ khai triều đã điểm . Hoàng cung vắng tanh chỉ có một mình Lưu thừa tướng khép nép đứng hầu . Vương nổi giận đùng đùng, gõ búa xuống bàn rầm rầm .

Không Tâm :
– Ðệ nhất võ phẩm tướng quân đâu ?

Lưu thừa tướng:
– Thưa, hạ thần .

Không Tâm :
– Ðệ nhất văn phẩm đại học sĩ đâu ?

Lưu thừa tướng:
– Thưa, cũng hạ thần .

Không Tâm (trợn mắt):
– Tứ trụ triều đình, các vị Hàn lâm tại cơ mật viện đâu ?

Lưu thừa tướng :
– Thưa, cũng lại hạ thần .

Không Tâm (cười ha hả) :
– Khá khen thay cho khanh, vua tôi mình đồng tánh . Không thể tin ai được . Hào kiệt như sao buổi sáng, nhân tài như lá mùa thu . Ngoài trẫm và khanh không ai có khả năng gánh vác . Tuy nhiên trẫm khuyên khanh nên nhờ thợ mã làm một số hình nhân cho mặc triều phục để cho có tụ, che mắt chư hầu .

Lưu thừa tướng :
– Dạ thưa, đã có làm rồi .

Không Tâm (khoái chí) quên mình đang đóng vai Thiên Tử, nên ngôn từ đượm vẻ buông thả tự nhiên :
– Thằng này giỏi quá ! dùng hạ sách mà đạt truyệt chiêu . Tao cho mày thanh Chí mạng siêu thủ đoạn linh kiếm . Có quyền tiền trảm, hậu tấu . Hành đạo phải độc tài, đứa nào chống đối và không tin cứ việc chém văng mạng rồi đem chôn mẹ nó đi là xong, nghe chưa ?

Lưu thừa tướng (vui mừng, khấu đầu tạ ơn) rồi hô lớn :
– Khâm chỉ .

Các sứ quân lần lược qui hàng vô điều kiện . Có kẻ ra đi không hẹn ngày về .

Có người vẫn lẳng lặng đơn thương, độc mã hành đạo . Có kẻ mài gươm dưới trăng . Nhưng ý dân là ý trời . Dân muốn là trời muốn . Có cầu tất có cung . Thần Tú Ðại Ðế đăng đàn thuyết giảng thời pháp : Di Hàng Chi Cua rất hay . Khi đi ngang, lúc đi dọc . Bước tới, bước lui . Có lúc lại dơ hai càng lên như đe dọa . Ðồ chúng thì thầm :

– Thời pháp thật siêu diệu, thượng vàng, hạ cám trong thế lòng vòng đi như không đi . Khai mà thành đóng . Trắng hóa ra đen . Thần thông biến hóa . Lúc thì dọa nạt như chớp bể, mưa nguồn, khi thì ngọt ngào như đường như mật .

Ðại sư Thích Ba Phải đã lo xong nhiệm vụ : Cơ đồ Vô Vi và Hữu Vi đã có người thừa kế . Ngài chỉ còn chờ phần hữu vi được yên ổn, nơi nơi hòa bình, đầu phục người kế vị thì Ngài mới qui ẩn .

Hậu thân Huệ Năng là Cô Ba cầu tiêu cũng đã trình lên Ðại sư khả năng gánh vác của mình . Lẳng lặng ra khỏi vườn ương cây, vác bồ hạt giống Tâm Pháp Trường Sinh đi khai pháp tại chùa Càn Khôn có núi cao, biển rộng, sông dài . Nhường lại cho Thần Tú cái sa bàn chùa .

Trăng tròn thì sẽ khuyết, lá rụng về cội . Sóng sau trùm sóng trước . Một suối đổ về trăm sông nhưng cuối cùng cũng đều hội nhập vào biển Ðại Ðồng .

Vị thứ 8

8/ Từ trên chín từng mây xanh bỗng có một vị cỡi búa, tay phải cầm một vật trông từa tựa như con dao, tay trái cầm pháp kỳ . Cán búa xịt lửa như hỏa tiễn  rồi lao thẳng xuống trần gian bay lượn nhiều vòng trên đầu đại chúng để thị oai . Vì búa đầu nặng đuôi nhẹ nên thế bay hơi tròng trành, gục gặc . Sau lưng Ngài đeo một bình ắc qui, hai sợi giây điện nối vào tim .  Ðồ chúng hết hồn cắn răng , co lưỡi niệm Phật trước mỗi vòng bay . Chỉ sợ : nói dại, đổ xuống sông, xuống biển lỡ búa hết xăng rớt xuống khán đài .  Hai mắt mở trừng giống như một người chết oan trông thật là hùng dũng . Ngài xưng là Bố và gọi đại chúng là các con . Nói toàn tiếng “Ðức” . Sắc phục giản dị, bình dân giống như một vị thiến heo . Thì ra vật “Ngài” cầm ở tay phải là con dao thiến heo . Lớn tiếng dọa : hễ đứa nào còn lải nhải nói pháp là Ngài thiến luôn . Tất cả hội trường im phăng phắc niệm Phật vì sợ mất phương tiện luyện đạo : tinh hóa khí, khí hóa thần, thần hoàn hư thì làm sao tam huê tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên mà về hư không đại định được .

     Sau đây là bài thuyết pháp :

     “Các con phải cấm khẩu nghe Cha răn dậy về phép luyện đạo, mở tâm để trở về tâm không . Tâm không hay không tâm cũng đếch có khác nhau con chó gì ! vì đều là không cả . Chữ không để trước hay để sau chữ tâm là thế thuận nghịch, một kiểu chơi chữ của mấy thằng đi học chứ có con mẹ gì đâu . Thuận nghịch, thiện ác, thanh trược đều là Thượng Ðế tức Cha đây .  Ðứa nào lộn xộn bố thiến luôn . Chân lý là cái lý di chuyển của bước chân đi, nghe chưa ?  Ði kiểu nào cũng là đi : con cua đi ngang, con cá đi bằng vây và đuôi ; đến như con lươn, con giun làm cóc gì có chân mà cũng đi được ! Các con người trần tim thịt nên ngu dốt bỏ mẹ . Muốn mở tâm thì mổ cha nó ra, mổ một lần không mở, ông tiếp tục mổ nữa . Nếu còn ương ngạnh không chịu mở, ông cắt vứt bà nó đi thay bằng tim lát tíc (plastic) . Ð.M ! Có thế mà cũng không hiểu gì ráo trọi “.

     Ðồ chúng ghé tai nhau thì thầm : “Nghe nói, tiền kiếp Cha tu ở Chùa Cầu Muối Sàigòn, bị bệnh đau tim nên mổ nhiều lần . Sau cùng phải thay bằng tim plastic “. 
Là Cha có khác, muốn nói ngang, nói dọc, nói ngược, nói suôi cũng ra chân lý tròn đầy .

     Thời pháp thật hay . Cha dùng toàn danh từ bình dân khu Cầu Muối, kể cả chửi thề mà vẫn diễn đạt được những chân lý cao xa, phiếu diều và vô cùng siêu diệu !

     Từ đó mọi người kinh sợ và xưng tụng Ngài là : CHA KHÔNG TÂM .

Ðón đọc kỳ tiếp :

     Bốn vị anh hùng cuối cùng, xuất đầu lộ diện cho đủ bộ Thập Nhị Sứ Quân và trận đồ chiêu hiền của Ðại Sư Thích Ba Phải .

Vị thứ 7

7/ Từ trên hai cụm mây trắng bước xuống võ đài là một thượng tọa người xứ Phù Tang, pháp danh : Sanyo và một pháp sư .  Ðại đức người cao lớn, chiếc áo cà sa còn vương tuyết trắng, chứng tỏ Ngài từ miền ngàn năm băng giá giáng lâm . Cầm tích trượng và pháp kỳ đi một vòng để trấn theo thế trận đồ bát quái . Ngài xuất thân Thiếu Lâm Tự, tốt nghiệp hạnh : Vĩ Kiên . Theo sau là một pháp sư tân tòng . Trước ngực và sau lưng áo choàng có vẽ hình bát quái . Tay cầm pháp kỳ, lưng đeo kiếm gỗ có tua đỏ ở chuôi . Ngài khoan thai yểm bốn góc khán đài và chính giữa bằng năm cây cờ ngũ sắc . Ðoạn ngồi xuống tọa thiền thuyết pháp . Trước khi rao giảng Ngài đốt bùa, phù phép và lâm râm đọc thần chú . Trên đỉnh đầu hai Ngài hào quang ngũ sắc phun ra như đốt pháo bông đẹp tuyệt vời .

           Pháp kỳ thêu hàng chữ : TỔNG TRẤN, BÁT QUÁI, THA LỰC CHƯỞNG QUẢN, PHIẾU DIỀU, NON BỒNG NƯỚC NHƯỢC PHÓNG TÂM HUYỄN CẢNH ÐẠO QUÁN . Thời pháp thật siêu diệu, cử tọa được dịp thả hồn phiếu diều bay về cung Ngọc Hư, Diêu Trì, cảnh Bồng Lai, Ðại La Thiên . Huyễn cảnh muôn màu chói lòa, rực rỡ, ngàn vẻ diệu vợi, nguy nga .  Sau khi thời pháp chấm dứt, cử tọa lại rơi trở về cõi diêm phù trần gian đầy đau khổ và tranh đấu này . Một Ngài chữa bệnh cho toa, trừ ma, ếm quỉ bằng từ trường của trái đất : rờ đâu khỏi đó . Một Ngài phát bùa : loại ngồi thiền thanh tịnh, cô hồn các đảng không dám quấy phá, loại yên ổn gia cang, loại tấn tài, tấn lộc …. Cử tọa ùn ùn kéo lên khán đài xin bùa và thánh thi . Các Ngài có thiên trách làm việc với : ba tòa quan lớn, tối cao pháp viện tại dinh Thánh Mẫu .  Ðêm đêm thường đi nhậu nhẹt với Thần Tài, Thổ Ðịa .  Rất có thế lực . Có khả năng trục xuất tức khắc những hồn ma bóng quế u ơ, lạng quạng cư ngụ bất hợp pháp . Một khi bùa đã đốt, kiếm gỗ vung lên là oan hồn chết tan như xác pháo . Bỗng pháp sư lên cơn đau tim xây xẩm và choáng váng .

Tâm nghiệp hành làm cho tâm bệnh Ngài càng lúc càng trầm trọng . Ðang lúc tang gia bối rối chợt một vị Thiên thần cánh dài trắng muốt từ trên mây cao bay xuống đưa cho thượng tọa một điện tín .  Ðại đức lật đật mở ra coi :

CÔNG ÐIỆN HỎA TỐC

Nơi gởi : Văn phòng Quan Âm Ðại Sĩ
Nơi nhận : Thiền sư Sanyo
Thông Báo : Phán quan tầng địa ngục thứ 9

Hiền thê lâm trọng bệnh . Gia Cang bất an . Truyền khẩn cấp về tận độ cho tròn nhân đạo . Trái lệnh sẽ bị nghiêm phạt .

Ký tên và đống dấu : Chánh văn phòng Quan Thế Âm Bồ Tát .

Chúng đệ tử phải dìu pháp sư lên xe mây đưa về y quán tại Ðại La Thiên khẩn cấp cứu chữa . Còn phần đại đức “Ngài” hốt hoảng phóng lên một cụm mây trắng bay về cố hương .  Bá tánh bùi ngùi xót thương . Các Ngài đã phụng sự chúng sinh đến quên bản thân và gia cang mình để hành thiên đạo . Thành ra không còn thì giờ lo việc nhân đạo nhỏ nhoi, thấp hèn và việc nghiên cứu y dược chữa tâm bệnh chính mình .

     Thật là những vị có đức độ từ bi, cứu nhân, độ thế vị chúng vong thân . Cả thẩy sụt sùi rơi lệ .

Ðón đọc vị thứ 8 sau ngày 17 thang 3

Vị thứ 6

6/ Trên không trung có hai vị, một tiên ông và một tiên bà đang lướt và lượn đùa vui trong gió, với đôi cánh bằng giấy dán lông gà .  Bỗng trời lặng gió; hai Ngài tuần tự rớt nhanh xuống khán đài tạo nên hai âm thanh : bịch ! bịch! làm cử tọa thẩy đều kinh sợ, nhắm mắt, cắn răng, co lưỡi niệm Phật . Tất cả đồng hướng tâm cầu nguyện cho nhị vị tiên gia . Nào ngờ hai Ngài lồm cồm bò dậy, lôi từ trong bàn tọa ra hai chiếc gối bông “phòng thủ” . Thật là những vị kinh nghiệm sâu dầy, tài cao, trí rộng, đóan biết trước được thiên cơ . Các Ngài đều cầm trên tay một đài gương và một bình tịnh thủy .Ðài gương dùng để hồi quang, phản chiếu soi tiền căn, hậu kiếp chúng sanh rồi lấy nước “Chanh lồ” trong bình để giải trược .

Trên pháp kỳ của nhị vị tiên gia thêu hàng chữ : “KIM THÂN THẦN LỰC, HOÀNG GIA CHÍ TÔN ÐẠI PHÁI” .  Trường phái này là Vô Vi ly khai . Có nhiều khả năng CHẾ PHÁP .  Dường như đại diện cho tước vị và uy quyền của chư vị thiêng liêng đi cấy đức tin . Rất có thế lực . Tùy theo niềm tin nhiều ít : sẽ được điểm đạo và thu hồn về thiên đàng phong chức . Nghe nói các Ngài hứa nếu ngoan ngoãn tin theo thì sẽ dành cho một ghế ngồi tại tiên cung hoặc Tây phương cực lạc hiện nay còn rất ít chỗ . Ðồ chúng thì thầm bàn tán đều cho là  Thiên Sứ giáng lâm . Rồi bảo nhau ngồi xuống tọa thiền TỊNH TÂM . Trong lòng thầm mong  mình sẽ là người được tuyển chọn cứu độ về nơi cảnh Tiên, nhà Phật .

Bỗng cuồng phong, gió lốc xoáy dữ dội . Bụi cát được cuốn hút bốc lên không trung thành một cột khói cao ngất trời . Nhị vị tiên gia hốt nhiên đại ngộ la lớn :

“Ta đã biết hết ! ta đã biết hết ! Thiên cơ đã tới ! Những kẻ chịu tin vô điều kiện và đã được ta điểm đạo hãy mau mau ra phi đạo ở chân cột khói” .

Một nhóm người chạy theo . Các Ngài lấy cánh giấy nương theo gió lốc về thiên cung . Bọn người đi theo bám vào cánh các Ngài .  Thiên cơ đổi chiều, mây đen vần vũ . Mưa rơi nặng hạt . Lông gà dán vào cánh giấy gặp nước rơi lả tả . Giấy ướt rách nát chỉ còn trơ lại đôi cánh bằng khung tre lảo đảo trên không . Gió lốc ngưng xoáy . Tất cả đều rơi ào ào xuống trần gian kể cả nhị vị tiên gia .  Xe cứu thương của cõi phù sanh ngu si đần độn này phải đưa chư tiên vào bệnh viện khẩn cấp bó bột và cứu chữa . Rất may không có vị nào qui tiên cả .

Ðón đọc vị thứ 7

Một chuyến đi xa

Trong sự bất ngờ tui sắp có một chuyến đi xa . Ðêm qua tui thiền xuất hồn về đãnh lễ Thầy để được nghe dạy việc . Thầy dặn dò xong thì kêu tui qua cái cầu trước mặt vì có người muốn gặp .

Tui từ giả Thầy lần về phía cây cầu gổ, phong cảnh hai bên ngàn hoa khoe sắc. Tui mãi mê ngắm mà qua đến bên kia cầu lúc nào không hay . Chợt nhận thấy có người đang đứng nhìn tui với một nụ cười rạng rở , tui nhận ra ngay là Ðại sư huynh của mình. Lúc này không phải gìa nua, bệnh hoạn như lần cuối tui gặp khi còn sinh thời .  Mặt mài hồng hào đỏ đắn, tướng pháp thay đổi toàn diện.  Nếu không vì ý tui biết và nhận ra thì không thể cho người này là người anh kết nghĩa của tui được . Dáng dấp không còn nhỏ thó, mặt không còn thon gầy, mắt không láo liên,  mà ở nơi người này tỏa ra một cái gì dũng cảm, từ bi và đại trượng phu . Tui còn nhớ lúc sinh tiền Ðại sư huynh tui rất muốn làm đại trượng phu . Cho đến khi gần chết mà anh cũng không thể không làm một việc gì đó nói lên cái nghiã khí hùng hồn của một quân tử .

Tui vui mừng lướt tới . Hai anh em ôm chầm lấy nhau, bỏ mọi nghi lễ rườm rà nếu phải có . Anh cười ha hả nói :

Kỳ này anh em mình lại có một chuyến du hành với nhau, anh được lệnh tháp tùng cùng em đi đây đó .

Xong anh nói :

Nhờ em đánh máy lại “Chùa Càn Khôn”,  anh lại có dịp được nhớ tới . Tình đồng đạo của bao người đã dành cho anh làm anh rất cảm động. Mong em chuyển lời cám ơn của anh đến họ .

Hồn qui về xác mà tui còn nghe văng vẳng bài thơ “Quang Minh Chính Ðại” của đại sư huynh tui làm :

Khi không muốn thì nói là không muốn,
Chẳng rụt rè bởi lẽ hay vã chăng,
Lòng ao ước là cây tùng thẳng đứng,
Vút trời cao và chán phận cát đằng .
Chuyển màn đêm tăm tối,
Ngời ánh sáng sao băng,
Hóa thân từ hang động,
Vùn vụt cánh chim bằng,
Ðè mây, lướt gió,
Sáng rực tâm đăng,
Ngút ngàn chính khí,
Tâm linh siêu thăng,
Bay về đâu ?! Trong không gian vô tận,
Ngự về đâu ?!  Hàng ức triệu tinh cầu,
Xa mặt đất giữa muôn trùng cao rộng,
Hội kim thân vào nhất thức nhiệm mầu .
Vô trụ, vô đắc, vô cầu,
Là nguồn sinh lực đứng đầu càn khôn .
Gồm thâu thiện ác,
Sống động siêu minh,
Không tên, không tuổi,
không tướng, không hình,
Uy nghi hướng độ,
Càn khôn sinh linh .
Vào diệu hữu, trời long, đất lở
Ra diệu không vắng lặng vô tình ….
……………………………………………
Chân nhân tự kiến tánh mình
Hồi quang phản chiếu cái hình phù du
Xác thân tạm bợ , lao tù
Vọng tâm, loạn ý, dị thù dựng xây .
Hồi âm êm ả như mây,
Gió đưa mặc gió làm cây giữa rừng ….
……………………………………………………………..
Mở nắp hồ lô,
Thu về bửu bối,
Tay ôm bụng cười,
Dẹp tan tâm bệnh rối bời,
Ðể xin chỉ  được làm người vô danh .

Previous Older Entries