Lấy chồng

Thời gian trôi qua, rồi chuyện nọ chuyện kia tới, con gái cũng có ngày lấy chồng.  Kiếp này của tui thuộc vaò loại con Ða Ða đi lấy chồng xa,  không khỏi bị ăn hiếp bởi gia đình bên chồng.  Cái ngày tui lên xe bông về nhà chồng, tui chỉ có mình ên, bên đàng gái không có một người .  Tủi thân thì tui không có tủi, chỉ nghĩ trong bụng, lấy cho rồi, đẽ một mụn con cho biết với người ta .

Tui còn nhớ hoài cái hồi mà tui mới tập thiền, câu đầu tiên tui nói vơí Phật Bà là:  “Con tu nhưng mà con phải học hết chuyện đời rồi con mới chịu đó nha, chứ mà cấm này cấm nọ con hổng chơi đâu!” .  Từ câu nói đó mà suy gẫm lại cuộc đời tui tới giờ đầu hai thứ tóc vẫn còn “ngầu” như vậy . Má tui lúc còn sống đập tui biết bao nhiêu, đi nhảy đầm có chút xíu cũng bị ném guốc vô đầu. Làm gì sai trái thì đem ông Thầy dậy thiền của tui ra mắng mỏ tui, nói mầy tu cái kiểu vậy đó hả, ông Thầy mày dạy mày như vậy đó phải hôn ?

Nói tới nói lui cũng không qua nói thật. Tui vô cái gia đình chồng của tui cho dù tui có cứng đầu cứng cổ bao nhiêu hồi nhỏ thì bây giờ  tui mềm như cọng bún.  Mềm hổng phải tại tui sợ ai, mà tại tui hết đường lách.  Người ta nói lấy chồng xa là không bị ăn hiếp mới là lạ . Cả đại gia đình của ông xã tui, ngoài 1 bà má chồng, tui còn có 3 bà dì, 1 cô em chồng và một bà chị chồng chưa kể em trai,  ông cậu rồi ông già chồng nữa đó nghen !  Ở chung hết ! Một nhà luôn !

Cái hãi hùng là mấy bà má chồng của tui khi bắt đầu mở miệng ra là chửi trước tính sau .  Nhè tui con nhà giàu, cha mẹ nuông chìu từ nhỏ có biết làm cái gì đâu ?  Lặt rau tui còn không biết lấy lá nào, bỏ lá nào nói chi đến nấu món này món nọ . Bởi vậy ngày nào mà tui không bị chửi ngày đó tui ăn cơm không có ngon.  Nước mắt ngắn dài tui chan cơm cho dễ nuốt .

Ngoài cái vụ tui một mình ở nơi xứ lạ quê người ra, ông xã tui không cho đi học chữ, không dạy cho lái xe, chỉ đem nhốt tui vô cái nhà hàng từ sáng cho đến tối mịt mới được về nhà .  Ðã vậy tui ngu chi dữ vậy ta ??! Biết mình thế cô thì nín đẽ đi, đàng này còn đèo bòng rặn ra một mụn con gái cho nó cột tui chặt hơn nữa .

Làm mọi không công cho gia đình chồng được 6 năm, con gái tui được 5 tuổi thì tui xin xuống tóc lên Thiền Viên tuốt trên núi tu .  Muốn mà có được đâu, chồng tui dí súng vào đầu tui biểu tui không được đi đâu, muốn đi phải để con gái lại đây rồi đi mình không .  Tui ngồi niệm Phật liên tục, mặc kệ súng, mặc kệ chồng, mặc kệ con khóc .  Cuối cùng rồi ông xả tui buông súng xuống cho tui rời khỏi nhà, trong túi không có lấy một xu .  Nếu không nhờ một người bạn tốt cho tui cái vé máy bay chắc tui không biết làm sao mà đi được .

Ngày tui ra đi con tui khóc, tui khóc, đất trời như quay cuồng, lòng dạ tui nát như tương tàu …

Advertisements

Tập Thiền

Lụi đụi 1 tháng trôi qua, tui nhứt định đòi má tui phải đưa tui tới ngôi Chùa nghèo ở dưới cầu Phú Nhuận. Tui định bụng bỏ hết vô Chùa tu, mà có đi tu phải tìm Chùa nghèo tu, Chùa giàu là tui không có chịu . Má tui cũng chìu đưa tui đi. Tới nơi tui xem xét thấy cũng hạp, nhưng cái gì đó còn níu tui lại, tui trở về nhà buồn ủ rủ .

Ðến chiều hôm đó, có hai vợ chồng luật sư bạn của Ba Má tui đến chơi. Tui ngồi bên cạnh nghe người lớn nói chuyện. Bác luật sư nói với má là Bác tìm được một phương pháp thiền hay lắm, tu một thời gian sẽ gặp được Phật Bà Quan Âm. Tui đang ngồi nhìn mấy con ruồi bu diã trái cây, vứa nghe nói đến Phật Bà Quan Âm là tui ngửng đầu lên, mặt mày sáng rở, tui vội chen vô hỏi Bác luật sư:

– Thiền là sao hả Bác ?  Bác bày cho con được hôn ?  Chừng nào thì mới thấy được Phật Bà ? Tui liên tục hỏi bác luật sư không kịp trả lời tui luôn.

Bác cười nói:
– Khoan đã con, để bác dià nhà rồi bác nhờ tài xế đem lại cho con cuốn sách, con đọc rồi theo đó mà hành.

Tui hoan hỉ, cám ơn bác rối rít.  Vậy là điềm này do Phật Bà chỉ điễm tui đây chứ không  phải chơi đâu .
Chiều hôm đó tui đứng ngồi hổng yên. Chạy ra cửa ngóng rồi chạy vô ngó ra của sổ xuống đường trông coi có xe bác luât sư đến chưa .

Vậy là đêm đó tui ngồi ngấu nghiến cái quyển sách. Ðọc cho lẹ lẹ đặng mà hành thiền liền mới hả cái dạ của tui .  Ðã vậy, mèn ơi! tui sợ ma !  Nhìn tới nhìn lui trong bụng tui nghĩ nếu ngồi trong phòng tối thì tui hổng dám đâu. Thôi hay là tui chạy ra ngoài lan can có đèn đường chiếu sáng tui ngồi thử coi .

Nhắm mắt một hồi, cũng làm đủ bài bản à nha ! Tui thấy sao trước mặt tui một vòng ánh sáng to tướng cứ xoay xoay như cái bông vụ . Sợ quá ! tui mở mắt ra xem thử, thấy hổng có gì hết. Tui bèn nhắm mắt lại nữa thì cũng lại thấy y như lúc nảy .  Tim tui đập loạn xạ, đành phải xã thiền leo lên giường trùm mềm ngủ tới sáng.

Ðời Tui

Trước hết để tui kể cho các bạn nghe về cuộc đời của tui đã. Tại sao tui tu thiền rồi tại sao tui lại “tiếp điển” được ?!.

Số là hồi nhỏ ba má tui hay cải lộn. Một tháng 30 ngày thì hết 27, 28 ngày cự  nự  với nhau rồi. Có khi giận cá chém thớt,  má tui đập luôn cả tui về tội ăn cơm ký với ba mày .  Ba tui số đào hoa, không làm gì hết cũng có cả tá bà theo . Nhưng mà thôi, nói vô chuyện đó lại ra đi lạc đề.

Nhưng mà cũng tại cái vụ bị đòn oan ức đó mà tui mới đi tìm tu .  Bữa đó tui bị đòn nhừ tử. Khi khổng khi không má tui nói tui bao che cho ông già rồi lấy cây củi đập tui một cái ngay đùi bầm tím. Tui ức quá chạy đại ra ngoài hành lang chung cư chui vô góc khóc ngọt sớt.  Cái nổi uất ức cứ nghẹn trong cổ họng nuốt không trôi .  Nhằm khi đó tui nhỏ mà mê Phật Bà Quan Âm lắm, phải nói là hồi tui chút xiú đi Chùa với Bà nội nguyên khóa lễ,  tui ngồi chấp tay cho đến hết không chạy chơi như mấy đứa con nít khác mà cũng không ngồi ngã nghiêng.  Cho nên lúc khóc ấm a ấm ức, tui tủi thân cầu xin với Phật Bà nếu không ban cho tui một pháp tu nào đúng đắn thì tui tự tử chết cho xong.  Bây giờ nghĩ cũng lạ, ăn đòn mà mắc chi phải đòi đi tu ?! Có lẽ tại lúc đó tui chán ngán cái tình vợ tình chồng, cái lòng thủy chung không có, và tui thấy má tui khổ tui thương đứt ruột. Phần thì ba tui, tui cũng thương.  Cái đầu con nít lúc đó không biết nghĩ cái gì ?!  Lý lẽ làm sao mà ngây ngô quá chừng, nhưng mà xét cho cùng cũng có phần đúng đó chớ. Chưa sạch nước mũi đã cảm nhận đời này là gỉa tạm, là bể khổ. Tui cũng phục tui thiệt !  Chắc tui có căn tu ! Nói giống như mấy ông già bà cả nói ngày xưa .

Chào các bạn

Hãy cùng tôi đi một đoạn đường lên Thiên đàng, xuống Ðịa phủ vào cõi Tâm .