Ý Chí

Ông Thầy tui thường nói tu bằng ý, bằng chí. Xuất hồn cũng bằng ý chí, muốn là xuất được và muốn đi tới đâu là phải đi tới đó .

Sau khi tui chịu xuất hồn rồi thì tui mới thắm thía câu nói trên . Xuất hồn cũng như muốn đi du lịch. Mình phải chuẩn bị tư tưởng, mình phải chuẩn bị tiền bạc, mình phải tìm vé, mua rồi sửa soạn hành lý, rồi lên đường .  Mọi việc đều phải có sự cố gắng thực hiện cho bằng được thì xuất hồn cũng vậy thôi .  Lúc đầu tiên đi cũng bở ngở, tới chổ lạ cũng phải xoay sở, cũng hơi lạng quạng nhưng đi quen rồi thì sẽ thông thái .  Có lúc đến đó rồi không biết đi đâu chơi, mình tới khu mới rồi sẽ có người đến chỉ dẫn cho mình, hay là mình hỏi thăm . Ở dưới thế gian còn vậy huống gì lên Thiên Ðàng . Nhất là trên đó ai cũng mong mình lên chơi mà mình cứ thích ta bà dưới thế gian này, lặn ngụp trong bể khổ .

Tại sao tui nói:  “Sau khi tui chịu xuất hồn”,  nghe thấy chảnh quá phải không ? Người ta cầu được xuất hồn đi đây đi đó, mình thì nói giống như được năn nỉ bây giờ mới chịu .  Không phải vậy đâu ! Cầu lại không được , cầu là vọng cầu, đã động thì làm gì lên được thiên đàng, một nơi thanh tịnh vô cùng !?

Mình cầu sửa tâm sửa tánh thì được, vì mình đem cái tịnh để hóa giãi cái động, mình đem cái sáng đánh tan bóng tối .  Lo chăm bẳm kiến tánh mình, giữ nhà không để xâm lăng bởi những điều xấu thì lấy đâu ra thì giờ mà tơ tưởng tới chuyện thiên đàng. Mà rồi mỗi lần sửa được mình hay thấy được mình hư quá thì đã hạnh phúc như đang ở trên Thiên Ðàng rồi hơi đâu mà vọng với cầu .

Cởi bỏ hết những nghiệp tâm lẫn thân mình nhẹ nhàng  thì lúc đó mình  xuất hồn đi học đạo mới vô . Cái bát (chén) của mình lúc nào cũng đầy ấp thì làm sao đổ thêm vô được ?!

Cho nên đến lúc chịu xuất hồn là lúc đó mình biết đã đến giờ dùng ý chí xuất ra khỏi bản thể để đi .

Cũng như tui đã nói bên trên, lúc mới đi sẽ bỡ ngỡ, nhiều khi đang đi thì vô cớ về lại bản thể. Có đêm đi, có đêm không vì lúc đó mình chưa duy trì được ý chí thường xuyên mà lý do tại sao thì vô cùng, nói sao hết, mỗi người mỗi khác .

Ðêm hôm qua tui nhất định đi đãnh lễ ông Thầy tui, thì tui được gặp rồi. Chẳng thấy hình bóng của ổng giống dưới thế gian này mà chỉ thấy một khối hào quang chói cả mắt nhìn không ra. Tưởng chắc lúc đó mình sẽ rào rạt yêu thương tay bắt mặt mừng. Ai nhè đâu nó không có động đậy gì ráo .  Ðược ban cho một chum nước trong, mà chum bằng bạc. Trong ý nghĩ kỳ sau sẽ phải được uống chum bằng vàng, bằng ngọc cơ … :-)).  Lòng tham cũng còn lai rai .

Uống nước vô ý tưởng chắc phải ngọt lắm hay là thơm tho như nghe kể nhưng mà mới khởi chủ ý, đinh ninh như vậy thì uống vô cũng như mình uống nước lọc dưới trần gian . Bởi  vậy trên Thiên đình hể động là tiêu .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: