Ru Ngủ

Người tu một thời gian thường hay ru mình ngủ một giấc dài không muốn thức dậy . Lúc mới tập tành tu thì lại hăng hái làm việc này việc nọ .

Tui cũng vậy, đang ngủ mơ màng thoải mái thì bổng bị đánh thức dậy và bị quở một mách mới chịu tỉnh hồn lập ra cái blog này . Cho dù được cho vào đầu nhiều ý kiến rất sáng tạo hấp dẫn nhưng mà cái lười nó vẫn còn đang đeo dính vào người nên chậm chạp mà làm việc không hăng hái như hồi lúc trước .

Cái nhàn, cái thanh tịnh, cái sự ổn định của cuộc sống hay của cõi tâm cũng làm cho con người ù lì chẳng còn muốn làm gì hơn cái mình đang có .

Sợ sự kích động và phản động làm mất đi sự thanh nhẹ lâng lâng này . Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng sẽ làm tan biến đi cái như như thanh tịnh của nó nên chẳng mấy ai muốn nhiễu động làm gì .

Bởi vậy Bề Trên mới bày ra cuộc thi mà rồi tui cũng còn dửng dưng với những ân phước đó thì mới thấy rằng mình càng ngày càng ích kỷ . Mỗi ngày tự hỏi xuất hồn đi học cái gì bây giờ khi mà mình đã đạt được hạnh phúc của tâm hồn ?!

Thầy tui khi còn sống đã không ngại đường xá xa xôi đi cùng khắp để phổ độ chúng sanh, bày ra nhiều trò ngoạn mục để hấp dẫn và làm sống động những người bạn thiền . Gương Thầy còn đó mà sao không tự  soi mình há ??

Nói tới nói lui lại thấy mình sai nữa rồi🙂

Cám ơn người bạn thiền đã đặt ra nhiều câu hỏi để tui tỉnh giấc ngủ vùi .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: