Kênh YouTube CÕI VÔ HÌNH

https://www.youtube.com/channel/UC3AochAHYkMrJAFjbNFIO9w

Thông Báo

Thông Báo
Ngày mai, 13 tháng 02, 2017, theo ngày giờ Hoa Kỳ, sẽ bắt đầu chương trình youTube “Cõi Vô Hình” do tác giả là Nguyễn Nam Mai tự đọc.
Đây là nhật ký tu học của một cô gái từ 17 tuổi xuyên suốt quá trình trên 40 năm đến nay, từ Việt Nam, Pháp cho đến Hoa Kỳ.
Mong các bạn đón nghe.
Phạm Văn Khanh (tên facebook: Ngocdienbinh)

Lời mở đầu
Xin chào mọi người!
Hôm nay, sau 9 năm tui viết cuốn sách “CÕI VÔ HÌNH” trên WordPress.com tui thấy đã đến lúc làm videos để chia sẽ với mọi người trên YouTube.
Trước hết cũng xin nói rằng khi tui up cuốn sách này lên mạng cũng như chia sẻ với VN thư quán tui đều không ghi tên người viết. Lý do đơn giản là tui muốn mọi người đón nhận những gì tui viết ra dễ dàng hơn. 
Cuốn sách này nói về hành trình tu đạo của một người con gái 17 tuổi. Người đó là tui, và tên tui là Nam Mai họ Nguyễn.
Thấm thoát 43 năm đã qua. Cuộc đời một người đi tầm đạo, với bao gian nan kể lại rành rọt xin được cóng hiến cho mọi người tham khảo, chiêm nghiệm. Với hy vọng đem lại được niềm tin :

“đã quyết tu là phải ngộ, hành là phải đạt!”
Để mọi người biết đây là chính chủ viết cuốn sách “Cõi Vô Hình” thì cứ sau khi đọc một chương tui xin kể thêm những tình tiết, chi tiết và đóng góp thêm kinh nghiệm của mình. 

Mọi comments của quý vị tui đều xin cám ơn đã bỏ thời gian viết.

Nếu quý vị thấy hay và có ích lợi cho tha nhân xIn quý vị like, đăng ký và chia sẻ để ủng hộ, tiếp tay với kênh phát triển rộng lớn.
Tiện đây tui cũng xin đọc lên web của cõi vô hình là: coivohinh.wordpress.com

Còn Cõi Vô Hình trên Vnthuquan .net là trong Trang Truyện, thể loại Khoa Học Huyền Bí. Hiện nay đã có trên 56252 số lần đọc.

Tui cũng có mở một Facebook lấy tên Coivohinh Nammai để thông báo mỗi khi có video YouTube mới. 
Vì nhiều năm âm thầm lo tu sửa mình nên hôm nay làm kênh YouTube này, khi đọc có vấp váp hay lọng cọng cũng xin mọi người rộng lượng thông cảm và bỏ qua cho.
Những đóng góp từ cuốn sách hay qua các video là để mọi người nghiên cứu thêm không phải truyền hay giảng đạo. Đây là chia sẻ hành trình tu sửa của một hành giả tu theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp.
Trân trọng thân ái chào mọi người. Hẹn clip sau nhé.

TÁI SINH

Renaissance(M)

Image

Bài 4 – VVTP Facebook

image More

Bài 3 – VVTP Facebook

Mèn đéc ơi! Bận thui là túi bụi. Bữa nay mới quởn quởn viết tiếp cái hôm đi thăm Trời. Bức tranh này thứ ba nheng. Đếm mà lộn thì chắc cái Hương hay Ku Cuội thế nào cũng la làng lên rùi.

Trước khi nhập đề mình kể chn bên lề chơi chút. Ông anh tui bệnh nặng hổng biết đi ngày nào, lu bu phụ chị dâu nhà cửa để cho chỉ lo cho anh. Mỗi lần mở cái fb len nhìn cái mặt osin của tui là mắc cười, vẽ bà dzua, bà chúa gì ko vẽ, vẽ chi người ở đợ nên chi lóng rày tui hùng hục bá thở luôn.

Chưa kể đem đêm tui tham thiền nhập định đi tới tận Bordeaux nơi ông anh tui nằm bệnh viện thăm chút coi sao. Thấy ổng cứ lấp la lấp ló, chẳng biết đi hay ở tui bèn nói:

– anh muốn xem cõi bên kia ra sao không ?
– ổng ừ không ừ, không cũng không, có lẽ cái thuốc mỏ phin nó cho ổng cầm đau vật ổng rùi, trong ngoài lơ mơ.
Tui nói:
– thui anh chờ đây, em đi xíu trở lại liền.

Nghỉ chút tui bèn réo đại sư huynh của tui xem đang ngự cái chỗ nào. Véo một cái tui lọt tủm vô cái hầm tối thui!
Úi chu choa mẹ ơi! Đại sư huynh tui sao ra nong nổi này, tu gì đã đắc quả Phật Trung Chính Quang Minh mà sao làm chn tào lao gì mà rơi toẹt nó xuống chỗ tối thui vậy Trời!!!! Ông này lúc còn tại thế cũng lắm chiêu nhiều nghề biết đâu lên Trời ngựa quen đường củ dỡ thói lưu manh ra đây?!

Thui thì túi thì túi, mình tới rùi đi tiếp xem sao. May quá! Trước mặt có ánh sáng chói loà như đèn pha rọi tui cũng thấy yên bụng, nói phải vậy chớ! đừng làm hổ mặt đám Vô Vi Tâm Pháp!

Ánh sáng lúc đó tự nhiên dịu lại, tui cảm nhận như mình đc bao bộc bởi vòng tay thương yêu của sự thân thiết triều mến. Có cảm tưởng như trở về nhà. Tui mạnh dạn hướng về áng sáng đó trong lòng thật bình yên, tự nhiên quay đầu về phía sau thì thấy ông anh tui đang lẻo đẻo theo mình hồi nào không hay. Đưa tay nắm tay anh tui kéo ảnh theo.

Nhờ ánh sáng dịu mát tui thấy có ai đó ngồi tại một chiếc bàn đá đang ghi ghi chép chép. Nhìn kỷ hoa ra la đại sư huynh, phía trên thì có chữ “Âm Dương Giới”, à, thì ra đây là ranh giới của cõi dương và cõi âm.

Đại sư huynh nhìn lên cười toe như ngày nào còn ha hả khoái chí nói:

– em đem anh của em đi tham quang phải không ? Anh đến đón em đây.

Tui cũng không kém vui mừng nhưng mà phải hỏi tội đại sư huynh liền.

– anh làm gì không ngự toà sen mà đi xuống cái nơi này ghi ghi chép chép ? Bộ hết chỗ đi chơi và làm việc rùi hả?……haaaaa

Ảnh cười dòn tan nói:

– bộ chỉ mình em biết làm osin thôi sao?! Trên này trong cao có thấp trong thấp có cao, làm gì mà chẳng được! Muốn giãi thoát phải chăng là dẹp mọi mê chấp không! Thôi, mình đi tham quan nhe em.

Thế là cả ba thoan thoát bay đi……..

Hôm qua chị dâu gọi điện thoại nói với tui, ông anh bảo lạ quá nằm mơ thấy đi đâu cảnh đẹp lắm không giống ở dưới thế gian này, ổng sẽ ráng nhớ để khi có hết bệnh thi vẽ lại.
Một điều làm cho chị dâu mất ngủ là ổng đòi hiến một số tiền lớn cho viện nghiên cứu ung thư ở Bordeaux….hiiii

Bài 2 – VVTP Facebook

Nhớ tới ngày trước ngồi nói chuyện với ông Thầy tui, ổng nói nơi nào có chiến tranh con cứ ngồi thiền tưởng và hướng tâm tới sẽ giúp được nơi đó. Nhiều năm qua tui cũng có làm nhưng thỉnh thoảng thôi.

Gần đây thấy động đất ở Nepal tui tới đó xem sao, thấy cả đoàn tăng ni mặc cà sa đỏ dắt người gặp nạn chết đi từng đoàn đông lắm. Những vị tăng này đều ở Tây Tạng họ đã xuất thần thức đến để giúp đở.

Nhìn trần thế sao gần đây nhiều tai ương và chiến tranh, tui bèn muốn về gặp Phật Di Lạc xem Ngài có điều gì chỉ giáo. Trong giấc thiền lân lân, đang phiêu diêu thả hồn về nơi mình muốn đến thì bịch một tiếng to tui đụng ngây vào một khối to tròn, nhìn sang phải tui thấy một cái lổ to tướng. Ý nói sao muốn đảnh lễ ông Di Lạc mà mình lại đi lạc tới chỗ gì kỳ lạ vậy ta? Nhìn quanh thì chỉ thấy ánh sáng chói loà, nơi mình đứng là lơ lửng trên không, tiến len không được vì cái khối mềm mềm và cái lỗ này. Ngơ ngác thì tự nhiên khối đó rung động xong nghe tiếng cười dòn tan của ai đó từ phía trên vọng xuống. Tui ngước mắt nhìn lên thì chỉ kịp thấy một ngón tay trỏ to đùng búng tui bay ra xa rồi như có một sức hút vô hình tui lại được kéo lại đáp xuống một bàn tay thật vĩ đại. Vừa đứng yên tui đã phải chao đảo vì bàn tay ấy đưa tui len cao gần một khuon mặt mà không thể không nhận ra là Ông Phật Di Lạc hiền hoà, với cái cười đáng yêu làm sao. Thì ra lúc ban đầu tui đã đụng phải cái bụng và cái lỗ rúng sâu to của Ngài.
Ngài nhìn tui, tui nhìn lại. Bao nhiêu câu thắc mắc định bụng sẽ hỏi thì lúc này tui chi thấy mắc cười. Xong cái đầu bỏng trống rổng, bổng mất đi, tui chỉ biết buông xuôi, hoà vào trạng thái an lạc tuyệt vời. Không biết thời gian bao lâu, hay chỉ trong sát na tui chợt mở mắt ra, giờ thiền đã qua mau mà niềm an lạc nếm được lúc nãy vẫn còn bao trùm lấy tui.

Chẳng còn gì để hỏi, cũng không nhớ muốn nói gì. Chỉ bật cười rồi nằm phè ngủ một giấc tới sáng.

Bài 1 – Vô Vi Tâm Pháp group (Facebook)

Tối hôm qua khăn gói quả mướp xuất hồn đi đảnh lễ Thầy tui. Đã lâu lắm không muốn đi chút nào nhưng vì cái group vvtp thiếu chút muối tiêu cho mặn mòi nên tui phải dìa trển một chuyến.

Người ta nói xuất hồn khó quá sức, tui thì thấy dễ ợt mà nói người ta kêu tui chảnh! Đó là còn nể mặt không là phang cho từ ba xạo rùi. Tui viết tiếng việt có lỗi chánh tả, bà con cũng bỏ qua cho tui thì tui mới có hứng viết tiếp há hông!

Đang viết thì anh tui làm mệt, tui cầm tay anh mình truyền chút điển cho qua con. Tui thấy cả đời anh tui làm tiền giàu sụ bây giờ về hưu đáng nhẽ phải huong cái thành quả mà mình đã xây dựng bao nhiêu năm nay thì giờ đây đang phải đối đầu với căn bệnh hiểm nghèo.

Trở lại với chuyến xuất hồn đêm qua, với tui xuất hồn chỉ cần nghỉ là tới không có phải bay tà tà ngắm cảnh cho nên nếu muốn tui tả đẹp cở nào thì tui thua. Hỏi tui cung nào, tầng Trời thứ mấy thì tui cũng hổng biết luôn, ngoài trừ khi tui tới đó có Phật sự nói cho tui biết hay trước khi đi tui biết chổ hay vị nào tui muốn gặp.

Nói trước nói sau đặng đừng ai bắt bẻ tui mắc công, muốn nghe tui kể thì nghe không thì tự do cuống gói, tui hổng dụ ai 🙂

Cái màng xuất hồn kể chuyện trên Trời không chỉ đọc chơi cho vui, và tui cũng hổng có nói rõ ý nghĩa của từng bài học mà bề Trên dậy, ai hiểu sao thì hiểu, cùng chung đóng góp để cùng học hỏi mới dzui. Người nào muốn âm thầm im re cũng hổng ai bắt phải lên tiếng. Mà lên tiếng đã phá thì sẽ có cơ hội được leave group một cách lẹ làng. Gì chứ dứt khoát thì tui rành sáu câu.

Bây giờ bắt đầu nà. Lúc tui nhập định thì ý nói xuất hồn đảnh lễ Đức Thầy LSH, vèo cái nói đúng hơn sát na sau tui xém miss ông Thầy nếu không quay mặt lại nhìn cái ông nào đang chỏng mông cuối sát xuống mặt nước hồ. Tò mò tui đến gần thì ra là Ổng, ổng đang lắng nghe một con cá chép vàng nói gì đó, tui bèn len tiếng hỏi :
– Ba nghe nó nói gì đó ? (Hồi ổng còn sống tui kêu bằng Ba).
Ổng ngẩn đầu lên nói :
– nó giảng đạo của nước.
Xong ổng cười ha hả lướt sóng đi khơi khơi nhẹ nhàng, tui phóng theo sau để ý thấy dưới chân ổng có hai con cá chép vàng bơi thoang thoát. Mặt hồ lúc đó lặng yên, màu xanh lục lóng lánh ánh sáng dịu mát, bầu trời bao la không thấy bến bờ. Cũng nên nói, tất cả đều bằng ý nên rất nhanh không phải như mình nói chuyện dưới thế gian này.
Theo một đoạn thì càng lúc ổng càng bỏ tui xa lắc, xa lơ. Tui bèn ngừng lại chuyển ý đi gặp Phật bà Quan Âm. Nghỉ là thấy, nhưng lạ thay thấy xong thì nhìn lại Phật bà đã trở thành một cô bé đáng yêu và đang chơi gì dưới đất. Đang còn phản vân thì cô bé quay sang tặng cho tui một viên đá tròn, nhỏ xinh xinh.

Tui bổng nhiên hồi về, xã thiền ngồi run đùi ngâm câu :
– ta la ta la A ma ta la
Hiiii… Chẳng biết nghĩa gì mà thấy dzui dzui.

Previous Older Entries