Chương 35

Sa Tăng có công
Cũng gánh, cũng vác
Ở ăn vừa phải
Chẳng động đến ai
Ai sai thì làm
Có mà như không
Không có không được.

NM

Luận

Vai trò mờ nhạt nhất trong bộ Tây Du Ký phải nói là Sa Tăng, tượng trưng cho thân xác. Thế nhưng, không có thân xác này thì không có phương tiện để mà đi thỉnh kinh. Ăn uống quá độ hoặc khổ hạnh hành xác chỉ là giai đoạn để dấn thân thấy tánh mà thôi. Một sự dưỡng sinh điều độ vẫn là thích hợp nhất cho thân thể.
Thân ta ví như một tấm gương, phản ảnh lại kết quả tu học của mình cụ thể nhất. Tâm tu như thế nào thì sẽ lộ ra pháp tướng y như vậy. Tánh mê chấp ra sao thì thân bịnh sẽ đi liền theo sau đó.
Dầu vậy, điểm đặc biệt của pháp tu giải thoát là không có một công thức nào cố định cả. Thành ra, nhiều khi thân xác cũng phải chịu hy sinh. Có khi ôm lấy bịnh của người để tâm lập hạnh vị tha cứu độ. Có khi ăn ngủ thất thường vì nhu cầu trí tuệ đang khai. Có khi phải làm chuyện trái ngược thói quen để phá đi một cái chấp mê của tánh.
Ðời người ngắn ngủi. Thời gian qua mau như vó ngựa bên song. Thân xác tưởng chừng như chỉ giới hạn trong một kiếp người, nhưng biết tận dụng nó để được cơ hội thức tâm giác ngộ, thì phần linh điển của thân xác sẽ hoá thành kim thân bất hoại, cùng nhập theo các thành phần kia mà trở về nguồn cội, an hưởng hạnh phúc đời đời. Ngay cả con ngựa mà Ðường Tăng cỡi, tượng trưng cho cái Pháp mà chúng ta hành để đạt đạo, cũng linh hiển hóa long mà bay khắp cùng bốn phương tám hướng. Do đó người hữu duyên ngộ chơn pháp cũng như cỡi rồng mà trực chỉ Tây Phương, giải thoát ngay trong một kiếp sống hiện tiền.
Thiên địa nhân đồng do một tâm mà sinh ra. Muôn vạn pháp đều do một thức mà biến hiện. Ðể trở về một tâm, một thức đó, người tu chỉ cốt sao thực hiện cho trọn vẹn một chữ HÒA.

PVK

Truyện

Mẫu thân sư muội Hà Tiên thường hay đau yếu. Nhờ có người mách Niệu Liệu pháp, lúc bài tiết đem uống thử nhiều lần thấy công hiệu. Khi đến đạo viện sư muội đem chuyện ra kể. Thiền sư Tâm Không nghiên cứu tài liệu, rồi ban hành lệnh … dấn thân.
Thanh Tu đi tiên phong phúc trình:
– Rất nồng, khai và mặn.

Vô Lực bỗng thấy cần phải tỏ thái độ. Sáng sớm thức dậy sư huynh chứa một ly cối. Dùng hết ý lực, nín thở làm một hơi như người uống thuốc độc. Thông Luận nhấm nháp từng ngụm nhỏ ra vẻ thưởng thức rượu bia. Từ từ Hà Tiên, Diệu Thanh, Không Ái đều có thử hết. Thiền sư Tâm Không hết sức cổ võ và … uống sau cùng.
Dần dần thành một phong trào. Niệu liệu không những là một dược phẩm, còn là một mỹ phẩm nữa. Nhóm Vô Minh dùng nó để gội đầu, tắm, thoa bóp. Tóc mướt và da cũng mịn ra. Thanh Tu rất nhiều chuyện nên sự việc không phải chỉ dừng ở đó. Bỗng một ngày sư đệ reo lên mừng rỡ:
– Này các huynh tỷ ơi ! Dùng niệu liệu tra vào mắt, sáng long lanh lắm đấy.
Thế là thiền sư lại bắt áp dụng, đi nghịch hành để có … thực chất.
Vô Lực
nghĩ thầm: “Cái tên Minh Linh thật đem đến nhiều rắc rối như tơ nhện. Uống niệu liệu đã khó. Tắm gội bằng nó lại càng khó hơn. Làm thuốc nhỏ mắt thì quả thật bất khả tư nghì. Chẳng lẽ không làm thì còn gì là mặt mũi một đấng trượng phu.”
Suy nghĩ lung lắm rồi sư huynh mới quyết định. Ðứng phắt dậy vào nhà tắm sản xuất một ly. Mới đầu chấm se sẽ hờ hờ vào … lông mi, sau đánh liều đổ ra tay vỗ luôn vào mắt. May quá không bị mù. Tắm rửa xong xuôi. Ưỡn ngực đi ra…
Về sau, mọi việc trở thành tầm thường. Ai cũng làm được cả. Không còn sợ hãi và kỳ thị thứ gì nữa.
Một bữa Tự Thiên Ái và Ðào Thất Miên ghé thăm đạo viện. Nghe kể chuyện, Thất Miên làm thử. Uống được nữa ly nhỏ rồi ói phun tóe ra. Thiên Ái hùng hổ đi vào. Uống được một lần. Sau đó cả hai không thấy nhắc đến chuyện đó nữa.
Tất cả thử nghiên cứu một thời gian rồi ngưng. Không Ái bớt rất nhiều chứng phong thấp. Duy có Diệu Thanh là áp dụng trường kỳ. Niệu liệu uống vào cơ thể tự điều chỉnh, bệnh hoa liễu nhập nội gần khỏi hẳn. Gương mặt trước kia xanh xao nay hồng hào, tiến bộ thấy rõ nhất. Lúc này tiểu sư muội vừa uống vừa nhâm nhi, ngon lành và khề khà như nhắp rượu Quỳnh Tương. Có người khen, Diệu Thanh chỉ cười nói:
– Cũng mình phá và cũng mình xây dựng lại. Chỉ tội nghiệp cái xác bị trôi nổi trong tình cảnh mười hai bến nước. Trong nhờ đục chịu.
Vô Lực và Thông Luận bỗng chạnh lòng nhớ tới các nguyên tội xa xưa của mình. Thức khuya, dậy sớm cặm cụi viết để xám hối.
Vì thế cuốn kinh này ra đời.

PHB

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: