Chương 34

Bát Giới lão Trư
Dâm ô, lười biếng
Ham ngủ, ham ăn
Tu thành chánh quả
Cũng ăn, cũng ngủ
Ưa đẹp lại nhàn
Chẳng gì thay đổi
Khác chỗ vừa đủ
Ở ngay chánh giữa
Chẳng rộng chẳng hẹp
Trung Ðạo vậy mà.

NM

 

 

Luận

Bản tánh chúng ta thường thích hưởng thụ cầu an và ham thỏa mãn những cảm giác. Ðây là một lực, một thành phần trong chúng ta tương phản hoàn toàn với ý chí. Nhờ sự kích động và phản động của hai lực này mà tạo nên sự sống động, sự tỉnh thức và sự tiến hóa trong ta.
Ðiều lầm lẫn quan trọng là chúng ta tưởng rằng có thể diệt bỏ đi cái bản tánh hư hỏng đó mà thế vào bằng những đức hạnh thanh cao trong sạch. Nhưng sự thật thì rõ ràng là chúng ta chỉ dấu nhẹm và đè nén nó đi mà thôi. Chúng ta thích mang một cái áo tu, cái thể diện giả dối ra khoe với đời, nhưng bên trong chúng ta thì mâu thuẫn, dằng co và chiến tranh không dứt. Một hành động hủy diệt không thể tạo nên một nền hòa bình thật sự, mà chỉ tạo ra một cuộc sống giả dối với chính ta và với người. Một cuộc sống hời hợt, chai đá vì không biết thương yêu là gì cả.
Thật ra, hình ảnh Bát Giới có làm chúng ta bực mình đôi chút, nhưng không thù ghét, mà trái lại còn cảm mến vì sự hồn nhiên, chất phác và trẻ thơ của anh chàng. Ðó là vì chúng ta THẤY được Bát Giới một cách trọn vẹn. Anh chàng không giấu giếm con người thật của mình! Bí mật của Ðạo nằm ngay tại đây ! Chúng ta phải thấy được tánh chúng ta rõ ràng như là thấy được Bát Giới vậy.
Khi tánh được bộc lộ công khai, nó sẽ được dư luận và chính ta điều chỉnh cho nó trở lại quân bình. Làm sao chúng ta có thể làm chuyện óai oăm tồi bại trước công khai ánh sáng ?! Sự tthẹn thùng, xấu hổ với chính mình làm chúng ta tự nguyện trở về Trung Ðạo chứ không phải vì một kỷ luật sắt thép hay vì một mưu cầu cao đẹp nào đó.
Cuối cùng rồi thì toàn bộ cái tánh cũng đeo dính theo ta để trở về nguồn cội. Sống thong dong, nhàn hạ cũng nhờ nó. Ăn ngon, nhắp rượu, chơi cờ … cũng do nó. Cái khác chỉ là không dư, không thiếu. Ở ngay cái chỗ vừa đủ đó là đã sống trong Trung Ðạo rồi.

PVK

 

Truyện


Sư muội Hà Tiên làm cỏ trong khu vườn bên trái đạo viện. Mấy cây rau dền tía được nhổ đi hết. Băm đất nhỏ đắp thành luống để trồng các loại rau thơm. Thông Luận đi qua thấy vậy kêu lên:
– Thôi chết rồi, rau dền là một loại mà sư huynh thích vào bậc nhất.
Sư muội còn đang ngẩn ngơ và ngỡ ngàng thì Vô Lực chạy đến:
– Không sao, thôi tất cả rửa tay nghỉ ngơi, trưa rồi.
Ba anh em ngồi dưới tàng một cây cam đại thụ. Thanh Tu bưng ra một rổ bắp luột, khói lên nghi ngút. Tất cả quây quần vừa ăn vừa hàn huyên. Hà Tiên vẫn còn mặc cảm:
– Ðể chút nữa tiểu muội trồng lại mấy cây rau dền.
Sư huynh lắc đầu thú nhận:
– Thôi thôi ! Có ngon lành gì thứ đó.
Thông Luận nói như trách móc:
Thế mà hồi giữ chức đạo trưởng tu viện Hồng Bích, sư huynh khen lấy khen để. Làm lúc đó ăn rau dền triền miên bất tận.
Vô Lực xuống giọng ôn tồn, pha một chút hài hước:
– Xin sư đệ niệm tình tha thứ. Lúc tụi nó dọn cơm lên, chỉ có độc nhất món rau dền luộc chấm chao, bần đạo cũng … nghẹn ngào lắm. Trót tuyên bố lập đại khổ hạnh trường chay rồi, biết ăn làm sao, nói làm sao bây giờ.
Cả bọn cười như pháo ran …
Do sức đồng lao cộng tác, nền kinh tế đạo viện ăn nên làm ra. Chế độ ẩm thực được bồi dưỡng quá phong phú. THiền sư Tâm Không lại có biệt tài về nấu ăn. Thế là sư huynh càng ngày càng mập phì ra. Thông Luận đẫy đà và tươi tốt hơn xưa. Hai anh em dần dần tiến hóa ngược, đến chỗ tu ít mà … ngủ nhiều.
Một ngày kia thiền sư bỗng giật mình vì thể chất bắt đầu có nhiều chiều hướng phong phú và phúc hậu ra. Ðặt vấn đề cùng thảo luận. Tất cả đồng ý nhịn đói ba ngày, chỉ uống nước để thanh lọc bản thể. Hai vợ chồng Thanh Tu và Hà Tiên ở gần đạo viện cũng đến nhập thất. Vô Lực hăng hái nhất và cũng chóng chán nhất. Ngày đầu quá ngọ thiền sư đi tới đi lui, cười cười hỏi:
– Sao hà ?!
Sư huynh cũng cười cầu tài lại, rồi nói vu vơ:
– Không biết nhịn để làm chi ?! Thể xác trước sau hữu hình rồi cũng hoại diệt. Chỉ có tâm thức mới vĩnh cửu đời đời.
Thông Luận có vẻ đói lắm. Tuy nhiên giọng vẫn còn phảng phất mùi đạo đức giả:
– Ðây là phép Vô Úy. Trì chí trong ba ngày sẽ giải trừ được nhiều mầm mống bệnh hoạn.
Thiền sư hồn nhiên:
– Nói gần nói xa, chẳng qua nói thật. Ai đói muốn đi ăn mì ngoài phố chợ dơ tay lên ?!
Người ta đếm được tất cả là năm bàn tay.
Kể từ đó thiền sư nghiên cứu phép quân bình dưỡng sinh. Khu vườn bên trái đạo viện rau dền chen mọc với húng quế ăn phở và thì là để dậy mùi canh cá. Các loại rau được tự do đua mọc để cống hiến trong chương trình chay mặn đề huề.

PHB

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: