Chương 33

Tề Thiên Ðại Thánh
Chẳng hề thua ai
Phải chịu ngũ hành
Không còn nhúc nhích
Ý chí kiên cường
Vượt thoát khỏi ngục
Một lòng một dạ
Lo việc thỉnh kinh
Trừ  yêu dẹp loạn
Thường hằng quán chiếu
Ðọc rõ được mình
Quyển kinh không chữ .

NM

 

Luận

Ý chí của con người có một năng lực vô biên. Nhờ đó mà đã làm nên những chuyện dời non lấp biển, đội đá vá trời. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh được thiên tai, cũng đành bất lực trước lẽ hưng vong suy thịnh của mình và của cuộc đời xã hội.
Chúng ta ít nhiều đều bị cuốn vào trường đời tranh đấu. Ðem ý chí hướng ra giải quyết vấn đề và thỏa mãn những kỳ vọng, những ham muốn của mình. Nhưng rồi dẫu có thành công cũng bị trói trong tiền, tình , danh, lợi. Còn thất bại thì chịu biết bao tủi nhục ê chề.
Gặp hồi thất cơ lỡ vận, đành ngồi bó gối xuôi tay mà ngậm ngùi cho số phận. Ðến lúc tận cùng trong tuyệt lộ, ý chí lại loé lên một ánh sáng của từ tâm. Nương theo thần lực của Ðại Bi Quán Thế Âm mà vùng lên, phá đi tù danh lợi, đạp bay đi ngục thất tình. Cũng dùng ý chí đó nhưng quay vào nội thức mà tòng theo tiếng gọi của chơn tâm. Hướng về phương Tây của bản thể là hướng của trái tim mà lắng nghe tiếng gọi của lòng mình, mà tìm đọc vô tự chân kinh.
Kinh vốn là chơn lý. Chơn lý là sự thật, là sự thật của mình. Muốn tìm sự thật phải trừ đi con yêu làm biếng, phải dẹp đi loạn yếu hèn. Làm biếng là làm biếng dấn thân. Yếu hèn là yếu hèn thấy tánh. Dấn thân để thấy tánh là dùng ánh sáng mà khai mở con tim, để tâm ngủ mê trở thành tâm tỉnh thức. Tỉnh thức thì mọi hành động và tư tưởng đều là quang khai, là ánh sáng.
Ðược như vậy mới có thể gọi là người tu.

PVK

 

Truyện

Thông Luận nghe tiếng gọi, ngừng tay cưa:
– Sư huynh nói gì ?!
Vô Lực dọn nốt đám cành lá ngổn ngang, thở hắt ra:
– Mình nghỉ tay một chút sư đệ.
Thông Luận vừa cười vừa nói:
– Phá rừng trồng rẫy mà sư huynh làm kiểu này chắc đói quá !
Tính nói thêm, chợt nhìn thấy cái đầu điểm bạc ở tuổi lục tuần của Vô Lực nên dừng lại. Trời nắng chang chang. Hai anh em ngồi dưới bóng một gốc cây cổ thụ nghỉ ngơi, uống chén nước trà nụ. Hàn huyên tâm sự. Sư huynh lên tiếng:
– Nhớ thuở Tổ dùng thế “Voi Dầy”. Hồi đó mình tính rủ nhau đi miền cực Bắc xa xôi, thầm tu thầm tiến.
Sư đệ chen vào:
– Bàn với sư phụ, bị gạt đi. Thật ra là yếu hèn muốn trốn thực tại.
Vô Lực chiêu một ngụm trà rồi chậm rãi:
– Bây giờ lại được thầy cho ăn thường xuyên món “Ngựa Xé “.
Thông Luận cười khúc khích:
– Món này dai và khó nuốt lắm. Sư huynh tính bỏ đi mấy lần ?!
Vô Lực cười chữa thẹn:
– Nhiều lắm không nhớ hết. Chỉ nhớ vài ba giai thoại đặc biệt thôi.
Sư đệ giọng diễu cợt:
– Xém chút nữa là sư huynh: “Phất tay áo xé mây vào cõi tục … vầy duyên cầm sắc với một mối tình thơ.
Vô Lực  đỏ mặt:
– Không nhờ sư phụ hóa giải thì chiếc thuyền Bát Nhã đã chìm trong ánh mắt giai nhân.
Bỗng sư huynh ôm bụng cười ngặt nghẽo. Thông Luận ngơ ngác:
– Lại gì nữa đây ?!
Vô Lực hỏi lại:
– Sư đệ đã bao nhiêu lần chịu không thấu món “Ngựa Xé” phải đóng cửa vào trong liêu ngồi tịnh ?!
Hai anh em xử huề. Ngày tháng trôi qua. Phía sau đạo viện rừng cây khai phá xong. Ðất sỏi đá của triền đồi đã đắp thành luống. Hạt cải được gieo xuống.
Một ngày đẹp trời bỗng nhiên thiền sư Tâm Không đùng đùng nổi giận. Quăng đồ đạc, hành trang của Vô Lực ra cửa tam quan và đuổi đi. Sư huynh biết lỗi mình, lẳng lặng ra nhặt khệ nệ đem vào. Năn nỉ xin được ở lại tu tiếp.
Bên ngoài các luống cải đã mọc lên xanh tươi, chạy dài trên sườn đồi.

PHB

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: