Chương 23

Di Lạc là yên vui
Mưa thuận gió hòa
Lúc động, lúc tịnh
Ðúng lúc, đúng thời
Ra vô dễ dãi
Thấy chật mà vừa
Thấy rộng cũng xong
Ông làm ông ăn
Ông rảnh ông chơi
Ai cù  ông nhột
Ai đánh ông đau
Ông như trẻ nít
Vô tư hồn nhiên

NM

Luận

Ðến đây là hoàn tất một giai đoạn kiến tánh để tự khai mở Kỷ Nguyên Di Lạc trong mình.

Di thiện tối lạc. Người tu trở thành một thiện nhơn ban rải sự an lạc cho mình và chung quanh. Trong mọi hoàn cảnh đều hướng nội lo khai thông khiếm khuyết để hòa cùng tự nhiên. Sự thích ứng với hoàn cảnh ở đây không phải là một đức hạnh đè nén ép mình, mà là một thái độ sống không còn ham muốn cưỡng cầu .

Sống thong dong tự tại nhưng luôn luôn trách nhiệm lấy chính mình. Sống vô tư trẻ thơ nhưng luôn luôn tỉnh thức. Sống hòa bình vì không còn tranh chấp bên trong. Sống đại đồng vì thấy rõ ta và mọi người không khác.

Tánh có vạn thù, nhưng tâm chỉ là nhất bổn. Tâm thương yêu đời đời bất diệt.

PVK

Truyện

Cư sĩ Dương Thanh Tu đẹp duyên cùng Mạch Liên Nha .Sắt cầm rất là hòa hợp. Pháp danh của hiền nội là Hà Tiên. Họ Dương là một người khác thường. Ít nói, nhiều suy tư .Cái nhìn phức tạp. Thường vẽ thêm chân cho rắn. Thờ đức Sơ Tổ .Ngày rằm, mùng một hương khói đều đặn.

Bữa kia Thanh Tu đi chợ mua trái cây về cúng. Mạch phu nhân đem rửa để đặt lên bàn thờ . Bổng thất kinh kêu lên:

– Trời  ơi! Sao tướng công chọn toàn trái thối và dập thế này ?!

Cư sĩ không trả lời, thản nhiên hỏi lại:

– Người nào cũng lựa loại tươi tốt. Thứ này chủ tiệm bán cho ai ?!

Trời tiết Ðông lạnh giá . Họ Dương đem về một lố quạt kết bằng lông cánh chim Hồng Hạc. Liên Nha sửng sốt:

– Mô Phật ! Không có nhu cầu .

Thanh Tu đủng đỉnh:

– Cửa hàng của họ ế quá . Tội nghiệp mua giùm.

Có một lần Hà Tiên đi chợ mua cua . Nhờ cư  sĩ bắt nước sôi luộc. Khi chín bưng ra bàn ăn. Lọng cọng vấp ngã xõng xoài .Ngồi dậy trong tư thế thiền, niệm chú Vãng Sanh. Phu nhân ngạc nhiên hỏi:

– Tướng công đọc chú để chi vậy ?!

Họ Dương mặt nghiêm trọng:

– Ðể tiêu oán thù . Không muốn hồn cua làm té thêm lần nữa .

Nhất bất sát sanh, điều mà Thanh Tu ngại nhất. Ðể trừ kiến trong nhà, đem kẹo bỏ khắp nơi . Khi đã bu kín, nhẹ nhàng dem ra ngoài vườn. Lên đạo viện thỉnh kinh, mọi người đều kén những bộ đẹp trưng bầy trong tủ sách tại gia .Riêng cư sĩ hoan hỉ lựa những quyển bị loại vì đóng ngược và thiếu trang.

Họ Dương sống khép kín. Nhất định lập đại hạnh. Lấy thua làm được. Lấy thiệt làm vui .Lúc nào phong thái cũng trang trọng, phòng thủ . Dung chứa nhiều thầm kín. Không thể nghĩ bàn.

Một hôm, bỗng có một thiếu nữ . Tuổi mới cài trâm. Sắc nước hương trời, diễm tuyệt. Ði ngang qua .Thanh Tu kinh hoàng. Mở to đôi mắt. Hai tay chấp trước ngực. Hướng về phía tiểu cô nương. Vái lia lịa . Lâm râm cầu nguyện. Ðoạn quay lại rầy bọn gia đinh:

– Tụi bây trần trược. Có mắt mà không thấy núi Thái Sơn. Chính là Sơ Tổ đấy .Khá cúi đầu thi lễ .

Cả bọn ngơ ngác … Sự  kiện này vượt ra ngoài trí  óc bình thường của chúng.

PHB

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: