Chương 22

Cái gì cũng cười
Cái  gì cũng yên
Mới thấy đảo điên là quý
Cái  lúc nghiêng ngửa
Biết sửa cho ngay
Cái  lúc tâm động
Biết lập quân bình
Cái  gì rung động
Cái  gì sống động
Thấy rõ được mình
Là con người tỉnh thức.

NM

Luận

Có loạn ly mới biết được giá trị của anh hùng. Có thử thách mới đo được thực chất của người tu đạo .

Thế giới Cực Lạc vốn do tâm  mà sinh, chứ không phải từ một địa điểm hay hoàn cảnh nào đó mà phát. Sự giải thoát không chỉ xảy ra ở chốn thiền lâm thanh tịnh, mà phải ngay cả chợ đời náo nhiệt, đến tận chốn địa ngục khổ đau . Sự giải thoát đó là trạng thái lập lại quân bình khi đã phá được mê chấp.

Phải hướng nội vô cùng để thấy được tận căn gốc những rung động tình cảm của mình, để nuôi dưỡng được sự sống động trong tâm mình.

Ðó là sự tỉnh thức. Tỉnh thức để sống bình thường, sống vô tư thật thà, sống hồn nhiên an lạc, sống một cuộc đời đáng sống.

PVK

Truyện  

Gà đã gáy sáng. Vô Lực chuẩn bị đi làm việc. Trên đường chú tâm suy gẫm về đạo từ: “Phải tu mới viết kinh được”.

Sư huynh tùng sự tại xưởng ấn tống. Giữ việc kiểm soát các mộc bản. Trong số thợ khắc có Linh Tam Muội . Chồng bà là bạn của Thông Luận. Nhờ ông giới thiệu Vô Lực mới được làm việc tại đây .

Ngày đầu tiên sư huynh nhận nhiệm sở, họ Linh đã lên tiếng:

– Tướng công tôi là chỗ thâm giao với chủ xưởng. Mong tiên sinh cần mẫn làm việc. Ðó cũng là một cách trả ơn.

Ngày hôm sau đến cuối giờ Dậu, theo qui ước là giờ tan sở . Vô Lực chuẩn bị ra về . Tam Muội nhắc chừng:

– Tiên sinh, ở đây phải làm hết việc. Nếu chưa xong nên ở lại .

Sư huynh không được vui . Tắt nụ cười trên môi . Thợ khắc được chấm công theo số lượng mộc bản. Càng ngày càng sản xuất nhanh. Không quan tâm đến phẩm. Nhiều quá Vô Lực sửa thiếu chính xác. Ngày nào cũng được nghe họ Linh phê bình:

– Tiên sinh, mộc bản còn khá nhiều lỗi . Ngươì ta mắng vốn đấy .

– Làm việc kiểu rùa bò thế này, làm sao cho kịp.

– Các hạ ngủ đấy  ư ? Mau lên chứ !

Sư huynh vẫn thanh tịnh. Chăm chú làm việc. Ðiều khiển tiểu não không cho thu nhận nữa .Mụ nói mụ nghe một mình.

Cho đến một ngày .Công việc ứ đọng. Mắt Vô Lực đã mờ đi .Không còn khả năng giải quyết hơn được nữa . Trong số anh em đồng nghiệp có người tốt bụng lại phụ .Sự kiện được giải tỏa .Ngày kế sư huynh vừa bước vào xưởng, Tam Muội cằn nhằn:

– Tiên sinh để cho họ sửa phụ, mộc bản càng ngày càng tệ hại hơn.

Sư huynh cau mày .Không tự chế được nữa, hỏi vặn lại:

– Này Linh đại tỷ .Khá kiếm một người toàn vẹn hơn để thay thế .Kẻ hèn này sẽ ra đi tức khắc.

Tam Muội cũng chẳng vừa:

– làm việc phải có lương tâm chứ !

Vô Lực khinh bỉ không thèm trả lời .Máu giận nghẹn họng. Ðúng giờ phủi tay ra về .Công việc còn ngổn ngang.

Ðến nhà, Thông Luận chạy ra:

– Này sư huynh, Linh phu nhân than phiền  nhiều lắm đo’ .Ðể ngu đệ kể cho nghe .

Vô Lực chưa nguôi cơn giận, khoát tay:

– Thôi thôi, đừng nhắc đê’n con mụ lắm điều và gian ác ấy nữa .

Kể từ đó sư huynh bị mất điển. Không hóa văn được.

PHB

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: