Chương 19

Nghe đi, nghe cho rõ lòng mình
Thật thà đi, để nhận chân sự thật
Tập nghe đi, nghe tiếng nói siêu âm
Chấp nhận đi, muôn tội là do nơi mình
Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát
Dẹp tự ái, chịu lắng nghe
Bỏ tranh chấp tự độ mình
Thật thà cho hào quang ngời sáng
Cho tăm tối rã tan
Cho bình minh ló dạng
Cho sức mạnh tuôn tràn
Hãy nghe đi, nghe tiếng than thở của lòng mình
Chỉ tại tôi, tôi hại lấy chính tôi .

NM

Luận

Hạnh từ bi cứu khổ cứu nạn của Quán Thế Âm bồ tát bao trùm khắp cả càn khôn vủ trụ . Bất kỳ lúc nào chúng ta chịu dừng lại để nghe tiếng lòng của mình, chịu xoay cái nghe để lắng nghe tự tánh, thì ngay lúc ấy ta và Quán Thế Âm là một, đang cứu khổ ban vui cho chính chúng ta .

Thật ra, thường khi có một sự việc gì bất ổn xảy đến, tự đáy lương tâm ta luôn có một tiếng nói khe khẽ bảo rằng ta đang tham hay đang sân, đang si đó . Nhưng vì tự ái và lòng tranh chấp, ta dùng những lý luận hay ho để biện  minh cho hành động và lời nói của mình, che phủ lên cái siêu âm nhỏ bé kia đi, tự tạo tội và hại lấy chính ta .

Ðau khổ chất chồng, nạn tai dồn dập, chúng ta mới hướng về đức Quán Thế Âm . Quá trình Ngài đã chịu bao oan khiên thua thiệt ở đời, luôn cam lòng nhận lỗi về mình để tu thân bồi đức . Niệm danh hiệu Ngài để làm sáng hạnh từ bi trong ta, để thấy ta đã bỏ quên chính ta từ lâu lắm rồi . Ta sống thật cô đơn hiu quạnh làm sao giữa chợ đời náo nhiệt . Ta sống thật bon chen giả dối làm sao giữa xã hội tranh đua . Tận cùng trong giây phút canh thâu vắng lặng, ta chợt thấy dấy sáng lên một thức tâm, đem thanh tịnh bình rưới nước thật thà lên cho tánh, lấy nhành dương liễu rẩy ánh quang khai xuống cho tâm .

Giã từ hận thù tranh chấp .
Giã từ đen tối yếu hèn .
Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát .

PVK

Truyện

Thiền viện Tâm Ðạo cô lập hẳn với thế giới bên ngoài . Không còn thóc, chim trời cũng lặng lẽ bỏ đi . Dấu ngựa xe đã rêu phong, cỏ mộc . Chánh điện cửa đóng then cài, hương lạnh khói tàn . Ðúng như Thông Luận tiên liệu, hai bồ gạo cấp cứu của Diệu Thanh đã ăn hết, kinh vẫn chưa viết xong . Muốn hoàn tất phải có vật thực . Cho mướn đạo viện thì ồn ào quá . Ngăn trở việc viết kinh . Cách giải quyết tốt nhất vãn là làm vú giữ em . Quyết định xong, thầy trò thiền sư Tâm Không chuẩn bị . Mọi phương tiện được thi hành để đạt mục đích .

Ngày hôm sau có một phu nhân mang hai đứa con đến gửi . Thiền sư trước kia vốn con nhà quyền quý, giàu sang . Sống trong nhung lụa . Có a hoàn hầu hạ . Chưa từng phải động tay tới các việc hạ tiện . Không màng giá cả, cho sao lấy vậy . Miễn qua được tiểu hạn để viết kinh . Vị thí chủ ttự động trả công mười đồng tiền kẽm một ngày . Thiền sư chẳng cần suy nghĩ, mĩm cười gật đầu . Khách đi khỏi . Vô Lực ái ngại nhìn sư phụ . Một tay bồng em, tay kia lần tràng hạt . Vẫn chẳng bỏ tánh trào lộng . Sư huynh khều Thông Luận ra chỉ :

– Coi kià, sư phụ đã về ngôi chánh đẳng chánh giác . Ðắc quả vị NHŨ MẪU PHẬT .

Cả hai cùng cười . Án thư và tàng kinh các phải dẹp qua một bên . Nôi và đồ chơi trẻ con được dọn ra . Ðôi khi chúng khóc nhiều quá, Thông Luận chưa giữ con bao giờ cuống quít không biết phải làm gì . Vô Lực nguyên là một phú thương, tháo vát nhưng liều lĩng . Có kinh nghiệm . Lấy đại đồ tế tự để dỗ em . Sư huynh gõ ầm lên . Chúng nín bặt .

Sáng hôm sau Vô Lực băn khoăn :

– Này sư phụ . Mụ ta thật tệ . Nuôi con mụ ăn ngày hai bữa . Trông nom, tắm rửa . Cực khổ đủ điều .  Ðáng lẽ họ phải trả mười hai tiền .

Thiền sư gật gù :

– Có lý .

Ðược thể sư huynh bồi thêm :

– Ngày mai sư phụ biểu họ mang đồ ăn tới . Nếu không, phải trả thêm .

Thiền sư cười :

– Nên lắm .

Bỗng hai thầy trò cùng ngưng đàm thoại . Ðăm chiêu nhìn ra sân đạo viện . Trong cái im lặng, như có gì vướng víu, trăn trở . Bức tượng Quán Thế Âm bồ tát đứng sừng sững, bằng thạch cao trắng toát . Mới hiền hậu, dịu dàng làm sao . Từ điển tỏa ra . Tâm lượng vô cùng, vô biên . Một gợi cảm thâm sâu vào lòng người .  Vô Lực bỗng nhớ về dĩ vãng . Một thời tiền rừng, bạc biển . Vàng lụa đầy nhà .  Ðã bỏ hết, kể cả vợ con để xuất gia cầu đạo . Sư huynh lắng nghe lòng mình . Trong tận cùng đáy sâu tiềm thức, văng vẳng :

– Chí một hảo hớn tựa Thái Sơn . Lượng rộng như Ðông Hải . Ðội đá vá trời .  Ðạo lớn coi trọng . Ngàn vàng xem khinh . Lẽ nào đi băn khoăn nài nỉ thêm bớt, cò kè vài đồng tiền kẽm . Vì đâu nên nổi ?

Tỉnh ngộ, Vô Lực phá lên cười . Nói bâng quơ :

– Thì ra mình tham .

Thiền sư cũng sãng khoái cười theo :

– Ta cũng vậy .

Sư huynh hồn nhiên :

– Thì ra hai thầy trò mình đồng thanh tương ứng .

PHB

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: