Chương 10

Liên Hoa Diệu Pháp là bửu kinh không chữ
Viết thật nhiều
Chơn lý thật cao siêu
Thấy có đó nhưng lại là không
Càng suy nghĩ càng thêm mù tịt
Bỏ lý
Hiểu ý
Bỏ ý về không
Không rồi làm sao nữa ?
Không rồi lại có
Có rồi lại không
Có không, không có
Nói bậy, nói bạ
Kết thúc quyển kinh
Ai hiểu càng tốt
không hiểu ráng chịu
Chơn lý vẫn tròn .

NM

Luận

Tất cả kinh luận truyện ở đây và từ xa xưa đều không phải là chơn lý ! Ðó chỉ là phương tiện để thức tâm người đọc . Sự thức tâm đó mới là chơn lý . Sự thức tâm đó mới là bửu kinh vô tự, là sự sáng suốt của người chịu nhìn thấy chính mình .

Con người thật của mình vốn bất toàn và sai xót. Vì chối bỏ nó nên ta cứ mãi trầm luân hoặc phủ lên ta cái áo đạo đức tu học rồi tự giam mình trong một thiên dường giả ảo nào đó . Cái đẹp quí của bông sen vốn sinh ra từ bùn . Chơn lý hay bửu kinh vô tự của mỗi chúng ta vốn cũng có sẳn nơi tự tánh . Chạy theo văn tự để nhớ, để hiểu chỉ giải quyết được lòng tham lam của trí chứ không giải thoát được tâm . Tâm giải thoát vốn nó là không, cái không sánh suốt như một tấm gương . Nó sẽ có khi nhận lấy những đối ảnh, đối vật của cuộc đời . Nhưng khi ảnh, vật đi rồi thì tâm lại hoàn không . Luật có không, không có nầy vốn không phải là lý thuyết để hiểu, cũng không là ý niệm để gìn giữ trong đầu . Ðó là cái thức của người chịu thấy chính mình, thấy được tôi và người là một, không khác . Những bất toàn , sai xót của tôi và người cũng một thể như nhau .

Quyển kinh còn nói lên sự khiếm khuyết của nó là tự nhận nói bậy, nói bạ để trả người đọc về lại với chính họ, thấy mình và kinh không khác . Chơn lý vốn tròn ngay chỗ cái khuyết, vốn đầy ngây chỗ cái thiếu của chính nó mà thôi .

PVK

Thơ

Trong đáy sâu tiềm thức,
Bừng sáng nẻo u minh,
Hồi quang cho nội tỉnh,
Là vô tự chân kinh .
Tụng ngay vào tự tánh,
Hiện ra thực tướng mình,
Còn nguyên lục dục, thất tình,
Tâm minh trong sáng, chiếu hình phù du,
Luân hồi chuyển kiếp thiên thu,
Lạc trong rừng chữ, duyên tu ngỡ ngàng .
Hỏa thiêu tàng kinh các,
Bặt hết lý về không,
Chuyển thần lực xóa mờ ký ức,
Ðưa tâm linh giải thoát phiêu bồng,
Phá khung, tháo cũi, sổ lòng,
Trăm sông vào biển đại đồng nhất nguyên .
Càn khôn đồng một lý,
Nên tụ rồi lại tan,
Mưa rơi nước chảy trên ngàn,
Ðể cho con suối lại tràn vào sông .
Diệu không thành diệu hữu,
Khổ não hóa bồ đề,
Cõi đời mê chấp lê thê,
Nên dòng lý luận đi về, ngẩn ngơ,
Con tầm kéo kén, nhả tơ,
Lại thành văn tự, lời thơ dông dài .

PHB

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: