Từ Biệt

Cái cỏi tâm nói sao cho hết , nó biến đổi không lường . Mình biết được đường đi nước bước nhưng mà mấy ai muốn đi cùng cho nên tất cả cũng do duyên mà thôi .  Ðoạn đường dài cứ lầm lủi đi bước tới thì rồi có ngày cũng đến nơi .  Mấy anh em cùng đi với nhau, cùng chịu nhiều đắng cay, cùng hưởng những thành quả của việc tu hành bất thối chuyển .  Nhưng rồi khi xong việc thì phải có sự chia tay theo đúng luật tiến hoá mà thôi .

Ðến đây tui muốn kể chuyện Ðại sư huynh từ gỉa cỏi đời này để dấn thân vào cỏi vô hình bên kia thế giới .

Chuyến ra đi này của đại sư huynh không như mơ tưởng. Người ta nghĩ khi đã tu thì ngày từ giả cỏi đời sẽ là ngồi tham thiền rồi bỏ xác một cách thoải mái . Sự thật thì đại sư huynh đã mang căn bệnh ung thư phổi cũng do nhiều năm tháng hút thuốc, khi từ bỏ thì đã quá trể . Sáu tháng oằn oại với cơn đau, đại sư huynh đã không một ngày bỏ niệm Phật và thiền .  Ðại sư huynh cũng đã tự lo cho mình có một đám tang không phải nhờ đến con cái hay bạn bè . Từ bức di ảnh cho đến nhà quàng .  Trước khi mất, đại sư huynh còn gọi điện thoại cho Thầy để từ giả :

– Con đi về trước nha Thầy, Thầy ở lại bảo trọng sức khỏe .  Con mang bệnh ngặt nghèo này cũng do con phá hoại cơ thể mình nên ngày hôm nay được trả quả con thấy mãn nguyện rồi, không than oán cũng không có gì thắc mắc .

Thầy nghe đại sư huynh nói vậy thì Thầy lớn tiếng đáp lại :

– Con hãy dũng mãnh mà đi, không có gì trở ngại nữa .

Thế là sau đó đại sư huynh mua ít trái cây cúng Thần Chết để nhờ người đến đón cho đúng ngày mà đại sư huynh muốn đi .  Kể từ hôm đó đại sư huynh nhịn ăn, nhịn cả uống để dọn mình cho chuyến đi cuối cùng của đời người .

Ðại sư huynh nhờ tui gởi thư từ biệt đăng trên báo của Hội, chào các bạn thiền và xin đừng hướng tâm cầu nguyện cho đại sư huynh vì huynh đã biết đường tự đi về Trời .

Ngày tang lễ, chỉ có nhị sư huynh, tui và một huynh nữa đi đưa tiển .  Tui có làm bài thơ đến phúng đại sư huynh như sau :

Vinh Quang

Mười lăm năm ròng rã,
Nghe chửi làm câu kinh,
Tiếng rủa thay tiếng mỏ,
Anh thấy hận cả em .

Mười lăm năm vật vã,
Oan khiên ngất Trời xanh,
Thị phi tràn khắp nẽo,
Anh vẫn cùng em đi .

Mười lăm năm nợ trả,
Ăn xin từng hạt gạo,
Anh chan cơm nước mắt,
Túng thiếu nhưng vẫn qua .

Mười lăm năm hối hả,
Em kéo rồi em lôi,
Anh bò lên từng nấc,
Lột bỏ cái thằng TA .

Mười lăm năm trôi qua,
Trên giường bệnh hấp hối,
Anh nhắc lại em nghe,
Bốn câu thơ anh làm:

“Thần tử không còn khố,
Mặc dầu trong tiết đông,
Uy nghi quỳ đãnh lễ,
Dâng lên: bàn tay KHÔNG”
.

Dâng lên đi anh nhé,
Bằng chứng tu về KHÔNG,
Không còn nuôi bản ngã,
Kiến tánh hòa hư không .

Bao năm dài khổ nhục,
Ngày
VINH QUANG đã đến,
Trở về ngôi vị cũ,
Trung Chánh Quang Minh Phật .

NM cẩn đề
1:00 sáng, ngày 26 tháng 2 năm 2002

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: