Mối tình đạo

Sau mấy tháng chu du khắp nơi, tui trở về Thiền viện để thấy rằng trong lúc tui không có mặt thì Ðại sư huynh của tui đã bị truất phế chức quản lý và Nhị sư huynh là người thay thế .

Ðại sư huynh vốn lúc còn tại gia là một thương gia giàu có, của chìm của nổi lên đến cả triệu dollars Mỹ . Vì chuyện gia đình gãy đổ mà đâm ra chán đời tầm đạo, buông bỏ hết sự nghiệp lại cho vợ con. Ra đi không một xu dính túi lên Thiền viện . Nguyện rằng không nói được lời chơn lý không xuống núi .

Nhị sư huynh thì lại không phải là một tu sinh trên Thiền viện, chỉ là một người bạn thiền ở tại gia với mẹ , nhưng vì thế đồ trên Thiền viện có chút đổi thay nên tình nguyện giữ chức quản gia trong lúc đó . Ðại nguyện của Nhị sư huynh cũng không nhỏ, nguyện trường chay diệt dục .

Còn tui thì cũng ly gia cắt ái với đại nguyện trở thành một con người mới toàn thiện . Ngoài ra mỗi một tu sinh là một đại nguyện, tui chỉ kể lại ba anh em tụi tui thôi vì sau này tụi tui đã cùng đi với nhau hết đọan đường còn lại của một đời người .

Vì có máu gian thương mới làm nên sự nghiệp to lớn cho nên Ðại sư huynh vẫn còn tánh cũ muốn tự trị trên Thiền viện,  không lệ thuộc ban chấp hành dưới núi. Mọi tiền bạc cũng như tổ chức trong tu viện đều phải do Ðại sư huynh toàn quyền quyết định .  Nhưng ý người không qua ý Trời,  cho nên thủ đọan mới manh nha đã bị dập tắt bởi có sự nhúng tay của Thầy tui . Thế là nhờ vậy Ðại sư huynh có thể chuyên tâm tu hành thay vì tranh chấp vô lý .

Nhị sư huynh lên thay thế thì lúc đầu cũng gặp nhiều khó khăn vì bị gọi là “gián điệp”. Tất cả tu sinh trên Thiền viện có vẽ e ngại không gần gũi .  Tánh Nhị sư huynh dễ dãi, lại hiền lành nên không bao lâu cũng được mọi người ưu ái .  Trong đó có cả Ðại sư huynh cũng như cá nhân tui. Ba anh em tụi tui rất tâm đầu ý hợp, ngồi cả buổi đàm đạo, nhiều khi nói về tình yêu một cách rất tự nhiên, không coi là một sự việc đáng ghê sợ cho người tu hành .  Tụi tui bị gọi là nhóm người đi lạc đường nhưng mà ba anh em tụi tui lúc đó chỉ cười và không màng đến những lời chỉ trích .

Không bao lâu, tình cảm của tui và Nhị sư huynh nảy sanh .  Mối tình của tụi tui có thể gọi là tình đạo hơn là tình trai gái thường tình .  Chính Nhị sư huynh cũng không biết hay không dám có tình ý gì với tui, nhưng mà tui thì đã rất thương yêu Nhị sư huynh .  Có một ngày nọ, tui gặp riêng Nhị sư huynh và thố lộ rằng :

– Muội yêu huynh .  Muội nói vậy, huynh không yêu lại cũng không sao , muội chỉ sống thật với lòng mình, nếu cứ dấu trong lòng thì muội sẽ cảm thấy bực bội lắm. Từ ngày muội tiếp điển theo Thâỳ làm việc, cái gì mờ ám trong lòng muội phải nói ra, nếu không nói ra muội đã vô hình chung nuôi dưỡng sự tăm tối, sai trái .  Còn bây giờ muội nói ra, muội thấy tình yêu không có gì tội lỗi, chỉ có sống không thật tâm với chính mình và người mới là có tội mà thôi .

Nhị sư huynh lúc đó tái mặt, sợ hãi . Vì lời nguyện “trường chay diệt dục” và lại rất kính nể tui nên lấp bấp nói rằng:

– Huynh không dám nghĩ tới đó đâu .

Sau đó giả lã vài câu thì mỗi người lại đi làm việc của mình . Phần tui, thấy rất thoải mái nhẹ nhàng, cũng không thấy buồn hay khổ sở khi Nhị sư huynh không đáp lại tình cảm của mình .  Tui nghĩ tình yêu không điều kiện mới là tình thật có gì đâu mà buồn .  Còn Nhị sư huynh thì sau này tui biết được rất phân vân và khắc khoải . Trách nhiệm một quản lý, lời nguyện của một người tu và tình cảm của chính mình không biết phải làm gì cho đúng .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: