Ơn đền nghĩa trả

Lý do mà tui xin được ngưng tiếp điển cũng rất dễ hiểu thôi .  Nhờ tui trực tiếp tâm tâm tương ứng được với chư Tiên Phật cho nên tui đã tiếp thu Chơn lý một cách rất là mau lẹ, chỉ trong một sát na có thể hiếu được những lý lẽ cao sâu nhất mà nếu với tâm trần còn dị biệt, mê chấp sẽ phải mất một thời gian rất lâu có khi nhiều kiếp mới thấu đáo được .

Từ cái sự hiểu biết đi tới cái thực chứng cũng còn phải có thời gian thực hành cật lực . Phải gọi là xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo mới mong đạt tới cõi giải thoát vĩnh hằng cho phần hồn của mình .

Thầy tui hay nói :

– Tiếp điển chư Tiên Phật dạy đạo cho mà không hành thì tội nặng lắm đó nha .

Có nhiều bạn thiền muốn được nghe nhiều hơn nữa thì Thầy tui cảnh báo trước :

– Các con xin được nghe đạo thì phải theo lời vàng tiếng ngọc đó mà hành, nếu không các con mắc nợ không trả nổi đâu .

Nói đến mắc nợ tui mới chạnh lòng nghĩ tới Thầy tui đã mấy chục năm hoằng dương đạo pháp, để lại biết bao nhiêu là băng thâu hình, thâu âm thanh để nhắc đi nhắc lại cho tụi tui hiểu đường về Trời cặn kẽ từng bước từng bước một nhưng tụi tui cứ ì ạch, tiến 1 bước thì lùi 3 bước .  Vì thương yêu mà Thầy tui phải lầm lủi đi khắp mọi nơi để phổ độ chúng sanh . Vậy xét cho cùng tụi tui nợ Trời Phật đã bao nhiêu rồi mà tụi tui trả được bao nhiêu ? Có nên vay thêm nữa hay là dứt khoát thực hành rốt ráo ?

Ðó là câu tui thường tự vấn mình. Nghĩ sâu hơn nữa, tui đã theo tu thiền từ còn là một thiếu nữ trẻ cho đến nay, hy sinh nhiều thứ ở đời chẳng nhẽ lại tu kiểu nữa nạc nữa mỡ cho uổng một kiếp người sao ?  làm bậy thì tui cũng dự phần như ai, mà còn thấy rất dể dàng không cần phải suy nghĩ hơn thiệt. Còn bây giờ muốn làm thiện thì tui lại chần chờ, so đo, tính toán có phải vô lý quá không ?

Những câu hỏi trên đã giúp tui qua nhiều cơn thử thách thập tử nhất sinh, tại sao tui nói thập tử nhất sinh vì có chết chóc gì đâu mà lại nói vậy ? Nhưng mà có đó, chết cái tâm trần, sống cái tâm đạo .  Mỗi một lần tâm trần chết đi thì một lần tui oằn oại, đau đớn .  Người ta nghe tui nói vậy thì hỏi tui rằng :

– Nói vậy tu hành thấy ớn quá ai muốn tu ?

Vậy chớ Ngài Huệ Khả còn dám chặt đứt cánh tay để cầu đạo và biết bao nhiêu gương sáng đã để lại từ thời xa xưa cho chúng ta thấy đâu có phải dể ăn đâu !!

Sau ngày tui ngừng không muốn vay nợ nữa thì cũng là ngày tui tự lực cánh sinh, tự tu tự tiến, tự dấn thân trên con đường chư Tổ bước . Cho nên tui có bài thơ như sau :

Trên có Thầy
Dưới có bạn
Ơn Thầy ta trả
Nghĩa bạn ta đền
Ơn trả không phải thường cung kính
Trả là hằng thực hành
Nghĩa không đền bằng lời nói
Ðền bằng gương sáng thường lau
Trên có Thầy
Dưới có bạn
Ơn đền, nghĩa trả
Tự nhiên vô sở cầu .

Sau này Ðại sư huynh của tui khi còn tại thế đã họa một bài thơ khác như vầy:

Ðường xưa chư tổ bước,
Tìm dấu quyết đi theo,
Tu thân rồi lập đức,
Lối mòn nhưng … cheo leo,
Nhất tâm lội suối trèo đèo,
Chiếc thân ảo giả, bọt bèo xá chi,
Lời vàng khắc cốt thường ghi,
Chặn rào sắt thép, vẫn đi không ngừng,
Dời non, lấp biển phá rừng,
Ðốt cho lửa Ðạo sáng bừng nội tâm .
Ơn sâu, nghĩa nặng,
To nhỏ, thì thầm …
Lấy oan nghiệt, mở toang cửa Ðạo,
Xé áo tràng tâm kính hằng lau,
Thấy phản chiếu dấu chân Tiên Thánh,
Sóng trước vung nền cho sóng sau .
Gương trong trao một tấm,
Người cũ nay còn đâu,
Ðã ơn đền, nghĩa trả,
Tự nhiên vô sở cầu .

PHB

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: