Tiếng khóc giải trược

Trở lại ngày tui ly gia cắt ái, một mình lủi thủi từ bỏ sự nghiệp, gia đình, không có lấy một xu dính túi. Tui lấy máy bay (vé do người bạn tốt bụng cho) qua nhà Thầy tui .  Trên phi trường ngồi chờ chuyến bay tui đã không ngớt rơi nước mắt, nhìn quanh thấy con nít là tui đau đớn tận đáy lòng.

Ðến nơi gặp Thầy, ông không ngó tới cái mặt tui làm cho tui tủi thân hết sức nhưng cái gì đó trong tui dứt khoát với sự lựa chọn của mình cho dù có gặp nghịch cảnh ra sao tui cũng không thay đổi .  Cả một ngày không được Thầy nói đến, tui đứng trước mặt ông tui có cảm tưởng mình là không khí .  Thay vì tự dầy vò thì tui lại tỉnh bơ cứ niệm Phật, niệm quên luôn cả mình thì mãi đến sáng ngày hôm sau, Thầy tui cho gọi tui vào phòng rồi như không có gì xẩy ra, Thầy nói :

– Con ngồi xuống đây, gọi tội hồn ở dưới A Tỳ hôm trước lên đây cho Thầy nói chuyện .

Thế là tui ngoan ngoãn nghe lời làm theo, một lúc sau tội hồn đó lên. Cái tiếng phát ra đầu tiên từ miệng tui là tiếng khóc oà vở, tui chưa từng nghe hay thấy ai khóc như vậy, mà tui lại còn được cảm nhận trực tiếp vì tiếng khóc đó do tui phát ra, nước mắt ở đâu tuôn tuôn không ngừng. Tiếng gào nghe như một sự oà vở, thoát gông cùm đã từ lâu giam cầm tội hồn này .  Tui hòa nhịp theo với tiếng khóc đó mà đưa hết sự đau khổ tận cùng của cá nhân tui theo từng cơn gào thét, và cho dòng nước mắt rửa sạch mọi ưu phiền đã từ lâu bám theo tui .  Hai tội hồn cùng được độ một lúc qua tiếng khóc giải trược này .

Một lúc sau thì tiếng khóc im bật khi nghe tiếng nói của Thầy tui nhẹ nhàng, âu yếm :

– Con đã biết ăn năn hối lỗi chưa ?!

Tội hồn trả lời :

– Thưa Thầy con đã biết, cám ơn Thầy đã độ cho con .

Thầy tui ôn tồn khuyên :

– Con về phải tiếp tục trì niệm Nam Mô A Di Ðà Phật nhe không .  Rồi đây nguyên lý Nam Mô A Di Ðà Phật sẽ bẽ gẩy xích xiềng của con .

Nói xong thì Thầy kêu tội hồn về lại ngục Vô Gián và lần sau sẽ gặp lại .  Sau đó Thầy nói với tui :

– Bị nhốt vào ngục A Tỳ là không bao giờ được siêu sanh mà con coi Thầy dạy nó niệm Phật rồi nó sẽ thoát được nơi đó .

Lúc đó tui mới nghĩ đến phận mình cũng vậy. Bị nhốt vào một hoàn cảnh không lối thoát mà cũng chỉ nhờ vào niệm Phật mà ngày hôm nay tui được thanh thản nhẹ nhàng . Không phải hoàn cảnh có thể ràng buộc mình quá đáng khi mình đang ở một cái xứ tự do nhưng mà cái nghiệp tâm nó sẽ không cho phép mình ung dung tự tại . Cái tình mẫu tử và tiếng đời dị nghị làm sao có thể dửng dưng cho được nếu không nhờ vào pháp lành huyền diệu hổ trợ cho mình .

Sau đó là ngày Thầy tui đưa tui lên Thiền Viên .

2 Comments (+add yours?)

  1. Suong Le
    Nov 21, 2016 @ 23:27:15

    cám ơn cô đã kể lại chuyện của mình! con thấy mình trong đó! COn sẽ noi gương cố gắng tu tốt!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: