Tâm truyền tâm

Tui không biết các bạn thiền của tui thì sao nhưng mà từ lúc tui học cái bài tiếp điển này thì tui thấy lối dạy đạo của Bề Trền rất trực chỉ .  Mình có cảm tưởng như không phải Ông Phật này, ông Tiên nọ đang điểm đạo cho mình,  mà tiếng nói của họ như là “Chủ nhơn ông” của chính mình đang chỉ đường đi nước bước cho mình, không vị nể, không sợ mích lòng . Giống như cái tâm mà nói với cái tánh vậy đó .  Tui được cái phước cảm nhận như vậy nhưng tui nghĩ những người bạn của tui vẫn bị cái hình thể của tui làm cho có sự phân biệt .  Nếu có thể phá vở được ý thức hình tướng mà để cho cõi tâm lắng nghe cõi tâm nói, có thể gọi nôm na là tâm tâm tương ứng thì chơn lý không mấy lúc làu thông .

Cũng vì có sự phân biệt mà nhiều khi mình nhận xét thiếu trung thực, nếu đúng ý mình thì mình cho là hay nhưng nếu trái ý thì nghĩ là do người đó chủ ý nói thêm nói bớt .

Khi giải thông huyệt đạo cho các bạn thiền của tui thì đánh bao nhiêu người tui chịu bấy nhiêu đòn nhưng mà khi nói lại lời chơn lý của các đấng Thiêng liêng thì tui cũng được học chung với từng người bạn .  Nhiều năm làm việc này tui thấm ý hiểu rõ con đường mình phải đi như thế nào để được giải thoát, giải thoát đây là giải thoát tới vô cùng,  không phải chỉ giải thoát khỏi cái thể xác này hay cái hoàn cảnh mình đang sống hiện tại .

Tui nói thật tình trong giai đoạn lúc đó mà tui nhớ lại thì tui hiểu rất đơn giản,  xin chia sẽ ở đây :

Thứ nhất : Phải thật thà .

Thứ hai: Phải xét lại hết những tội lỗi mình đã làm qua do tánh nào, tánh nào đã gây ra .

Thứ ba: Phải công khai lỗi lầm. Không phải để khoe khoang hay thách thức thiên hạ, mà là học và hành cái lý:  “Tất cả mọi người và mình chỉ là một” , nghiã là cái tâm chỉ có một không hai .  Ðối đãi thực tâm và lễ độ với mọi người là coi mọi người là mình và khiêm tốn thật thà nhận sai trái .

Dĩ nhiên khi thực hành được ba điều trên là mình đã là thực hiện được câu : “Trực chỉ chơn tâm kiến tánh thành Phật” không khó nữa .

Mỗi một lần mình thấy sự sai trái thì các thiền sư ngày xưa hay dạy đệ tử phải làm “Công án nghịch hành”, nghịch hành là làm ngược lại. Ví dụ như mình làm buồn lòng ai đó, thấy mình sai thì phải dẹp tự ái đến xin lỗi và nói rõ cái ý khởi đầu thâm sâu mà mình dấu kín cho người kia nghe . Cái vi diệu ở cái chỗ khi ta thật thà và khiêm tốn thì không ai bắt lỗi ta nữa, mà nếu người ta vẫn cố chấp thì mình phải biết chấp nhận muôn tội là do nơi mình, người quân tử đã làm phải gánh chịu hậu quả và không tái phạm,  để hy vọng một ngày nào đó người kia sẽ tha thứ cho mình .  Phải hiểu rằng luật Trời nghiêm minh không phải bây giờ mình biết thiền, mang danh tu là chạy được tội .  Mình phải trả giá như mọi người mà thôi .

Xuống dưới âm phủ kia mà các tội hồn còn phải đứng trước một tấm gương để nhìn lại quá trình sai trái của mình và thọ tội thì mình là người tu không biết dùng “Minh cảnh đài” để tự soi cái mặt mình hay sao ?

Những gì tui hiểu lúc đó còn phải có một thời gian thực hành sau này tui mới chứng nghiệm được một cách thiết thực .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: