Chánh Tà

Từ cái dạo tui tiếp điển lần đầu thì mỗi năm tui đều đi dự Ðại Hội và hậu Ðại Hội .

Mỗi lần như vậy là được biểu diển muá tiên, đánh võ nhưng càng ngày lại càng có nhiều màn hấp dẩn như :

– Tiếp điển vài bạn thiền đã mất .
– Tiếp điển những vị Bề Trên như Huyền Huyền Thượng Nhân, Ðức Phật Thích Ca, Ðức Phật Di Lac, Phật Bà Quan Âm..v…v…
– Soi căn tiền kiếp cho các bạn thiền
– Múa Ân độ
– Ðiểm huyệt chữa bệnh
– Tiếp điển của Hoa Ðà Tiên Ông dạy Ngũ Cầm Hí
– Tiếp điển những tội hồn ở dưới Ðiạ phủ
– Tiếp điển những người tu ở Côn Lôn Sơn
– Tiếp điển của một tội hồn ở Ngục Vô Gián (Ngục A Tỳ).

Với trình độ được điêu luyện tui có thể nói lại những lời giảng cao siêu của những vị Bề Trên, cũng như thuật lại những khắc khoải của những tội hồn bị giam cầm nơi Ðịa phủ .

Tui là một người học trường Pháp từ nhỏ, không hẳn là không tin có cõi vô hình, nhưng tui không phải thuộc thành phần mê tín dị đoan, mù quáng cho nên không hiểu sao tui lại được chọn làm việc này ?  Nhiều lúc tui bực mình vì cứ bị coi là bà đồng, bà bóng, ỷ lại vào Thiêng liêng không tự lực cánh sinh, tự tu tự tiến . Tui đem những nổi khổ tâm này trình lên Thầy tui mà xin cho ngưng không tiếp điển nữa thì Thầy tui dạy rằng:

– Con phải làm để lấy công chuộc tội, không có công quả nhỏ nào mà con được quyền chê, con làm công quả nhiều con được có cơ hội thức tâm sớm, ngoài công phu hành thiền ra vẫn phải còn công trình tu sữa tâm tánh nữa .

Nghe Thầy nói tui yên tâm bỏ ngoài tai những lời dị nghị và tiếp tục làm việc cho mình và ảnh hưởng người khác .

Dưới đây tui muốn chia sẽ những gì tui đã học được qua những giai đoạn tiếp điển của mình .

Trước hết tui muốn nói đến chuyện “Chánh – Tà”, hai chữ này là mối kẹt rất lớn cho tui khi tu thiền, tui rất tránh né cái gì gọi là tà, là trược và dĩ nhiên tui mê việc gì chánh và thanh nhẹ .

Có một hôm Thầy tui kêu tui vào phòng riêng và nói với tui :

– Con tiếp điển của tội hồn ….. ở Ngục A Tỳ lên cho Thầy nói chuyện .

Nghe nói đến ngục A Tỳ là tự nhiên tui rợn hết tóc gáy . Tui suy nghĩ một chút rồi thưa với Thầy tui rằng :

– Thầy có khả năng xuống dưới nói chuyện với tội hồn đó mà, con không chịu tiếp đâu, con sợ lắm, nhở ông đó không chịu đi nhập vô con luôn thì sao ?!

Lúc đó Thầy tui nghiêm trang lắm khi nghe tui nói vậy, Thầy chỉ nói :

– Không muốn thì thôi, cũng được .

Ðêm đó tui thiền xong nằm xuống ngủ trong lòng cứ sợ bị ông ở Ngục A Tỳ nhập hay nhát tui vì không chịu tiếp điển . Khi lo nghĩ như vậy thì tui cảm thấy mình nặng nề, luồng điển trên bộ đầu bị kéo xuống thật là khó chịu .

Bẵng đi một năm sau, Thầy tui có dịp đến nhà tui . Thầy lại kêu tui vào phòng hỏi:

– Thầy muốn con tiếp tội hồn …. ở Ngục A Tỳ để độ cho ông ta, con có chịu làm việc đó hay không ?!

Bỗng dưng lúc đó tui lại gật đầu và ngồi xếp bằng hướng tư tưởng xuống dưới Ngục A Tỳ, gọi tên tội hồn … đó lên để Thầy tui độ cho .

Phải nhắc lại một điều là có lúc Thầy tui nhờ tui gọi một phần hồn quen biết đã mất, ông này khi còn sống dịch kinh sách. Cho nên khi tiếp điển tui đinh ninh ông ta ở trên Thiên đàng nên hướng tư tưởng của mình lên trên thì đợi hoài không thấy ai hết, Thầy tui phải nói :

– Nó ở dưới Ðiạ Ngục chứ đâu ở Thiên đàng mà con gọi .

Tui ngạc nhiên hỏi :

– Ủa, dịch kinh sách mà ở Ðịa ngục hả Thầy ?!

Thầy tui giải thích cho tui nghe:

– Nó dịch kinh sách nhưng lấy tiền mua thuốc phiện hút .

Lúc đó tui mới hiểu, hổng phải dịch kinh sách mà là lên Thiên đàng đâu . Càng thấy luật Trời nghiêm minh phát sợ luôn hà!

Trở lại chuyện tiếp điển tội hồn …. ở dưới ngục A Tỳ thôi .

Lúc tui bắt được điển tội hồn đó thì tự nhiên tui không dám nhìn Thầy tui mà lại chui luôn xuống bàn trốn, mắt mở không được . Vẽ sợ hãi, e dè của tội hồn này làm cho tui hiểu là người làm bậy thấy người quân tử rất kiêng dè, sợ cái sáng của người kia .  Mà dĩ nhiên hào quang của Thầy tui phải sáng kinh khủng rồi .

Tội hồn đó được Thầy tui nhẹ nhàng bảo :

– Ra đây, tui độ cho .

Từ từ dưới gầm bàn tui bò ra dưới chân đức Thầy thì tui khe khe rên và cầu cứu mạng .
Thầy tui vuốt đầu tui rồi nói :

– Tôi chỉ cho về dưới đó, phải niêm Phật, niệm 6 chữ Nam Mô A Di Ðà Phật đi rồi sẽ thấy sự mầu nhiệm của câu niệm đó .  Thôi, về đi lần sau gặp tôi độ tiếp cho .

Thế là xong buổi tiếp điển hy hữu này . Trong bụng tui cũng muốn chờ coi ra sao .  Lòng tui sau khi làm việc lại thấy phơi phới, nhẹ nhàng không như tui nghĩ năm ngoái là nếu tiếp điển tà, điển trược thì tui sẽ nặng nề lắm . Hèn chi bây giờ mới hiểu thấu cội nguồn .  Chánh tà là do tâm mình mà thôi, tâm tui tốt, có ý giúp dở người thì nó thanh nhẹ còn tâm tui kỳ thị, chê bai, ghét bỏ thì tui sẽ lãnh hậu quả không tốt do mình tự tạo .

Thủng thẳng tui kể tiếp truyện ông tội hồn này, phải gặp đến bốn lần tất cả mới độ xong . Không kể cái lần tui hổng chịu tiếp ổng đó .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: