Dâng Trà

Sáng hôm sau là ngày đầu tiên tui múa Tiên .
Ông Thầy và các bạn thiền quây quần bên nhau. Người hỏi đạo, kẻ hỏi chuyện đời tư.  Ông Thầy tui từ tốn trả lời và giảng giải cho mọi người .  Bổng nhiên, Thầy quay lại tui và nói:

– “Con cầu Hà Tiên Cô (người đàn bà duy nhất trong Bát Tiên) xuống múa dâng trà cho các bạn thiền đi!”

Tui vâng dạ, chuẩn bị vô thay một chiếc áo Kimono màu trắng rồi đứng trước Thầy tui chấp đôi tay, thầm xin Hà Tiên Cô cho tui tiếp điển để múa dâng trà .  Trong lúc tui chấp tay chờ thì tui nghe Thầy tui nói:

– “Kỳ này tui đem Thiên Ðàng xuống thế cho các bạn mục kích và học hỏi” .

Một bạn cũng đã sửa soạn mâm trà theo kiểu người Tàu, có những chum nhỏ, một bình trà xinh xinh và một phích nước sôi .

Tui vừa xin xong thì vài phút sau, đôi tay của tui bắt đầu chuyển động. Cả người tui nhịp nhàng múa điệu múa vô cùng thanh nhẹ. Nhờ một bạn có cuốn băng nhạc êm dịu của một Hội Thiền Yogananda nên tiếng nhạc cũng phù hợp với điệu múa hay nói đúng hơn điệu muá ăn khớp với từng nốt nhạc .

Tui xin kể lại tâm trạng tui lúc đó để cho các bạn đọc hiểu một chút về tiếp điển . Tâm tui lúc đó bình yên, thanh tịnh, không thấy có gì khác biệt ngoài một điều là tự tui biết phải múa ra sao, và làm những động tác gì thật là tự nhiên, không phải có ai nắm tay tui kéo, hay là đưa người tui qua lại .

Trước hết thì Hà Tiên Cô đãnh lễ Thầy tui . Lúc tui hành lễ thì trong lòng có một câu hỏi. Không biết ông Thầy mình đức cao  trọng vọng như thế nào mà một vị Cổ Tiên phải đãnh lễ một cách quá uy nghi và tôn kính .  Trong đời tui chưa có biết đãnh lễ là cái gì mà ngày hôm nay tui làm nhuyễn như là rành sáu câu từ trong bụng mẹ . Lối quỳ, lối lạy, như Rồng bay, Phượng múa, uyển chuyển mềm mại thanh tao làm sao!

Thầy tui ngồi trên ghế bành, nhìn Hà Tiên Cô múa. Tay ông viết lưu loát trên một cuốn tập, ông nói với tụi tui:

– Mỗi một điệu múa là một câu thơ, tui viết ra cho các bạn đọc để hiểu , toàn là những lời dậy đạo cao siêu và hữu ích cho các bạn .

Lúc đó tui tiếc là mình chưa có thể nắm bắt được ý nghĩa của mỗi cử chỉ mà chính mình đang rất tự nhiên làm .  Ý nghĩ thoáng qua đầu tui nhưng tui liền bỏ ngay và hòa nhập vô điệu múa .

Từ những bước đi, từ cách pha trà cho đến đem chum trà dâng lên cho Thầy và cho từng người bạn thiền tui đều thực hiện một cách điêu luyện và có lớp lang, trật tự, nghĩa là chum trà đầu tiên là dâng Thầy, chum kế tiếp là cho những người cao tuổi..v..v..

Hết bản nhạc này, bước sang bản nhạc khác thì điệu múa cũng thay đổi theo .  Ðến lúc chấm dứt buổi dâng trà cũng là đến giờ dùng cơm trưa .  Thầy tui bỏ viết xuống, đọc lại cho tụi tui nghe bài thơ thật là tuyệt diệu, lời thơ, ý thơ đều dạy cho tụi tui tu .

Trong lúc mọi người còn đang trong cơn ngất ngây say thanh quang điển lành thì Thầy tui nói:

– “Thôi, đi ăn cơm đi, chiều mình lại tiếp tục chơi với Tiên, Phật” .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: