Hành Trình Tiếp Ðiển

Lúc tui còn sống với chồng con, mỗi năm tui xin chồng tui cho tui đi dự Ðại Hội Thiền .

Lần đó tui đi dự Ðại Hội với một nỗi lòng đau khổ cùng cực. Cuộc sống của tui với gia đình chồng càng ngày càng khó thở, chồng tui thì nghe theo gia đình nên tui thế cô chỉ biết chịu đựng mà không có cách giải .

Ðến Hội trường tui xin được lên nói chuyện với các bạn đồng thiền của tui và Ông Thầy . Ðứng trước cả mấy trăm người tui không ngại ngùng quì xuống vái lậy Thầy, vái lậy các bạn, hướng về gia đình chồng cũng như chồng đang ở nhà đập đầu lậy mọi người tha thứ cho tội hồn là tui, đã làm nhiều chuyện không phải, như hổn với má chồng, và cố ý ngoại tình để đưa ông chồng tui vào cái thế phải ly dị tui, tui xin lỗi mọi người tha tội cho tui .
Tui nghĩ đơn giản trong lúc đó là mình phải làm sai mình mới gặp nghịch cảnh chứ nếu tui làm đúng thì tui đau có khổ như vầy nè!  Tui thấy nếu mình công khai xưng tội mình thì mình sẽ không còn dám tái phạm nữa và rồi nếu mình đã mang danh nghiã tu hành thì mình phải quang minh chánh đại,  chứ nếu mình còn dấu diếm mập mờ thì đâu có thể gọi là tu .

Sau khi tui xưng tội, ông Thầy tui cảm động dạy tui đã biết hối lỗi thì phải tu tâm sữa tánh, rồi ông giảng cho tui nhiều nhiều lắm nhưng đến nay tui đã quên hết rồi .  Tui chỉ nắm ý chánh là phải sữa sai mình .

Sau Ðại Hội là Hậu Ðại Hội, Thầy tui cho tui đến nhà ở với một số ít bạn thiền .  Tụi tui chia nhau ra nằm ngủ la liệt, còn ban ngày thì tụi tui hội lại với nhau ở dưới tầng hầm của căn nhà .  Ðược quây quần bên ông Thầy, tui thấy hạnh phúc quá, không còn nhớ gì đến con, đến nhà nữa .

Hôm đó, có một nhóm người của bên phái “Uống Nước” đến thăm Thầy tui .  Phái của họ chỉ cần uống một ly nước là cầu vị nào vô nhập họ cũng được .  Tui thiệt tình hổng biết hay hổng nhớ phái đó tên là gì hết trơn. Họ biểu diễn múa kiếm, múa tiên cho mọi người xem xong thì họ từ giả đi về .

Lúc đó ông Thầy tui nói, pháp thiền của mình muốn cũng làm được vậy! Ông hỏi có ai muốn thử không ?  Có vài bạn dơ tay lên rồi ngồi xuống trước mặt Thầy, lúc đó tui có tánh tò mò cũng muôn biết coi có thiệt không cái vụ mà múa kiếm, múa tiên này nên tui cũng xin thử .

Ông Thầy kêu một bạn lấy ly nước cho tụi tui mỗi người uống một hớp, xong ổng nói:

– “Tui đã chuyễn điển rồi các bạn người nào muốn cầu ai thì cầu đi” .

Nghe vậy tui bèn cầu Phật Bà Quan Âm. Chấp tay tui khấn Phật Bà cho tui múa được giống người ta coi cho biết.  Ngồi chưa được mười lăm phút, hai bàn tay của tui đang chấp lại bị bung ra rồi cảm thấy một luồng điển từ cánh tay mình chạy xuống mấy đầu ngón tay làm tui lúc đó cũng sợ lắm,  nhưng ỷ có ông Thầy ngồi trước mặt nên làm gan chờ xem tiếp tục .  Càng lúc hai bàn tay càng rung chuyển thấy sợ, khi khổng khi không nó cứ dật liên hồi .  Tai tui nghe ông Thầy nói:

– Ðó, thấy không, tiếp được điển rồi !

Từ hôm đó trở đi ông Thầy kêu tui ngồi gần ổng rồi biểu tui:

– Con ngồi tập múa tay trước đi, muốn cầu ai thì cầu .  Quen rồi thì đứng lên múa được hà .

Ðến đêm hôm đó, tui đang ngồi thiền thì lại rơi vào trạng thái tiếp điển,  nghiã là đôi tay bắt đầu múa máy .  Không lâu tự nhiên có cái lực gì đó nó dựng tui đứng dậy, nhảy phóc lên chiếc bàn thấp ở sa lông .  Từ đó tui múa được nguyên người dễ dàng, lanh lẹ, dẽo dang .

Và cũng từ hôm đó bắt đầu cuộc hành trình tiếp điển của tui .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: