Lấy chồng

Thời gian trôi qua, rồi chuyện nọ chuyện kia tới, con gái cũng có ngày lấy chồng.  Kiếp này của tui thuộc vaò loại con Ða Ða đi lấy chồng xa,  không khỏi bị ăn hiếp bởi gia đình bên chồng.  Cái ngày tui lên xe bông về nhà chồng, tui chỉ có mình ên, bên đàng gái không có một người .  Tủi thân thì tui không có tủi, chỉ nghĩ trong bụng, lấy cho rồi, đẽ một mụn con cho biết với người ta .

Tui còn nhớ hoài cái hồi mà tui mới tập thiền, câu đầu tiên tui nói vơí Phật Bà là:  “Con tu nhưng mà con phải học hết chuyện đời rồi con mới chịu đó nha, chứ mà cấm này cấm nọ con hổng chơi đâu!” .  Từ câu nói đó mà suy gẫm lại cuộc đời tui tới giờ đầu hai thứ tóc vẫn còn “ngầu” như vậy . Má tui lúc còn sống đập tui biết bao nhiêu, đi nhảy đầm có chút xíu cũng bị ném guốc vô đầu. Làm gì sai trái thì đem ông Thầy dậy thiền của tui ra mắng mỏ tui, nói mầy tu cái kiểu vậy đó hả, ông Thầy mày dạy mày như vậy đó phải hôn ?

Nói tới nói lui cũng không qua nói thật. Tui vô cái gia đình chồng của tui cho dù tui có cứng đầu cứng cổ bao nhiêu hồi nhỏ thì bây giờ  tui mềm như cọng bún.  Mềm hổng phải tại tui sợ ai, mà tại tui hết đường lách.  Người ta nói lấy chồng xa là không bị ăn hiếp mới là lạ . Cả đại gia đình của ông xã tui, ngoài 1 bà má chồng, tui còn có 3 bà dì, 1 cô em chồng và một bà chị chồng chưa kể em trai,  ông cậu rồi ông già chồng nữa đó nghen !  Ở chung hết ! Một nhà luôn !

Cái hãi hùng là mấy bà má chồng của tui khi bắt đầu mở miệng ra là chửi trước tính sau .  Nhè tui con nhà giàu, cha mẹ nuông chìu từ nhỏ có biết làm cái gì đâu ?  Lặt rau tui còn không biết lấy lá nào, bỏ lá nào nói chi đến nấu món này món nọ . Bởi vậy ngày nào mà tui không bị chửi ngày đó tui ăn cơm không có ngon.  Nước mắt ngắn dài tui chan cơm cho dễ nuốt .

Ngoài cái vụ tui một mình ở nơi xứ lạ quê người ra, ông xã tui không cho đi học chữ, không dạy cho lái xe, chỉ đem nhốt tui vô cái nhà hàng từ sáng cho đến tối mịt mới được về nhà .  Ðã vậy tui ngu chi dữ vậy ta ??! Biết mình thế cô thì nín đẽ đi, đàng này còn đèo bòng rặn ra một mụn con gái cho nó cột tui chặt hơn nữa .

Làm mọi không công cho gia đình chồng được 6 năm, con gái tui được 5 tuổi thì tui xin xuống tóc lên Thiền Viên tuốt trên núi tu .  Muốn mà có được đâu, chồng tui dí súng vào đầu tui biểu tui không được đi đâu, muốn đi phải để con gái lại đây rồi đi mình không .  Tui ngồi niệm Phật liên tục, mặc kệ súng, mặc kệ chồng, mặc kệ con khóc .  Cuối cùng rồi ông xả tui buông súng xuống cho tui rời khỏi nhà, trong túi không có lấy một xu .  Nếu không nhờ một người bạn tốt cho tui cái vé máy bay chắc tui không biết làm sao mà đi được .

Ngày tui ra đi con tui khóc, tui khóc, đất trời như quay cuồng, lòng dạ tui nát như tương tàu …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: